
Manh Sủng Liệt Thê
Giới thiệu truyện
Thể loại: Cổ đại, hài, sủng, HE
Edit: Hồ Điệp Nhi
Số chương: 59 chương
Designer: ngocvukytam - NaDu
Đáng lẽ, nếu không phải vì thiếu tiền và phải chạy trốn, nàng sẽ không bao giờ sa vào việc cướp bóc trên đường phố. Khởi đầu bất lợi thật! Nàng không ngờ rằng mình lại xuống núi trở thành sơn tặc, không những cướp tiền mà còn xui xẻo cướp trúng thổ phỉ chuyên cướp sắc, thêm nữa, nàng còn bị trêu chọc! Chỉ là tên hái hoa tặc này thật sự khiến nàng tức giận, khi dám chiếm tiện nghi rồi lại nói rằng vẻ đẹp của nàng không đủ quyến rũ, vòng eo không chuẩn và kích thước chưa đủ lớn. Ngươi có phải đang tuyển chọn mỹ nữ không? Quân Tiểu Tà nổi giận, và hậu quả sẽ rất nghiêm trọng. Lật bàn! Thù này đã kết rồi! Thật kỳ quái, hắn là một đại ma đầu, kẻ giết người không chớp mắt, là Ma quân mà người ta nghe danh đã sợ phát khiếp, tại sao lại phải chịu sự chế nhạo từ một cô gái nhỏ chưa đủ lớn này? Giật tiền sao? Thật tốt, nếu đã có ý định đó, việc cướp của hắn cũng thôi, nhưng nếu còn dám mơ tưởng rằng sau khi cướp xong có thể chiếm lợi từ hắn, vậy thì đừng trách hắn nhẫn tâm. Từ nay về sau, Quân Tiểu Tà thật không may mang trên mình món nợ "thịt" trên con đường giang hồ…
****
Trích đoạn thứ nhất:
“Quân chủ!” Thuộc hạ run sợ báo lên. Người nào đó sắc mặt thản nhiên, không chút tức giận hỏi: “Chuyện gì?”
“Có người chặn đường cướp bóc!”
Người nào đó không thèm mở mắt, chỉ nhẹ nhàng thở ra một chữ: “Giết.”
“Nhưng, nhưng người cướp là Quân cô nương.”
“Còn thất thần làm gì?” Thuộc hạ rút đao muốn tiến lên, thì từ phía sau truyền đến âm thanh giận dữ: “Bổn tọa lệnh cho ngươi đem những thứ đáng giá đưa hết cho nàng!”
“Lui ra, các ngươi chân tay vụng về, vẫn là bổn tọa tự làm thì tốt hơn.”
*Trích đoạn thứ hai:
“Quân chủ, đây là trà sâm của ngài.” Một mỹ nữ bị tiến cống đã “không cẩn thận” làm đổ trà sâm, khiến nước trà bắn tung tóe lên cổ tay áo của người nào đó và làm chính tay nàng bị bỏng. Mỹ nữ kêu đau, trong lòng mong mỏi nhận được sự quan tâm như Quân Tiểu Tà từ quân chủ. Không ngờ, người nào đó lại vung tay lên: “Người tới, đem nàng ra ngoài, thưởng cho tử sĩ.”
Mỹ nữ phẫn nộ, nói không suy nghĩ: “Vì sao Quân Tiểu Tà làm đổ chén trà, quân chủ cũng không trị tội nàng?”
Người nào đó cười lạnh một tiếng: “Ngươi có tư cách gì so sánh với nàng?”
Hạ nhân báo lại: “Quân cô nương ở trong sân đang ngủ.”
“Bổn tọa lập tức phải đi.” Người nào đó nhanh chóng rời đi như cơn gió, ôm Quân Tiểu Tà đang ngủ với miệng chảy đầy nước miếng trở về phòng.
Mỹ nữ trong lòng bất bình, lớn tiếng kêu khóc, Quân Tiểu Tà trong giấc mơ nhíu mày, người nào đó truyền âm hạ lệnh: “Quăng nàng ta lên núi cho chó ăn.”
*Trích đoạn thứ ba:
“Nương, nơi này tuyệt đối chơi không vui, chúng ta rời nhà trốn đi đi.” Tiểu cô nương phấn nộn ôm thắt lưng, vẻ mặt thầm oán. Quân Tiểu Tà trợn mắt há hốc mồm: “Đi nơi nào?”
“Đi tìm cậu Vong Xuyên chơi.” Nàng thích nhất cậu Vong Xuyên, luôn mong muốn nhanh chóng lớn lên để gả cho hắn.
“Hư, nhỏ giọng chút.” Quân Tiểu Tà kéo tiểu cô nương và thì thầm: “Cha con biết nương đi tìm cậu, sẽ tức giận.” Tên kia là thùng dấm chua.
“Không sao. Chúng ta vụng trộm đi là được.” Tiểu cô nương hướng dẫn từng bước: “Cha cả ngày xử lý công việc, cũng chưa từng theo chơi với mẹ con ta, chúng ta rất nhàm chán a, hay là chúng ta đến nơi cậu ở hai ngày, chờ phụ thân xong việc thì lại trở về cũng vô vấn đề.”
Quân Tiểu Tà ngẫm lại, thấy có lý, không thể kháng cự trước ánh mắt đáng thương của tiểu cô nương, đành đồng ý. Một lớn một nhỏ đi đến cửa, tiểu cô nương bỗng hô to: “Cha, mẫu thân muốn rời nhà trốn đi.”
Một cơn gió thổi qua, người nào đó mặt mũi tái nhợt, không nói không rằng, khiêng Quân Tiểu Tà trở về, khiêng trên vai nàng không thấy được cha và con gái trao đổi ánh mắt. Rất xa, tiếng nói ngọt ngào đầy mong đợi của tiểu hài tử vọng lại: “Phụ thân cố lên, nhất định phải giúp con chế tạo tiểu đệ đệ a!”