
Mạnh Mẽ Khi Yêu
Giới thiệu truyện
Thẩm Tĩnh và Mạnh Đình Vũ là một cặp đôi ngọt ngào, giống như bao cặp tình nhân khác. Thẩm Tĩnh với vẻ ngây thơ và hồn nhiên, cùng với sự vụng về trong từng hành động, luôn hay nhõng nhẽo và dựa dẫm vào người yêu. Ban đầu, Mạnh Đình Vũ cảm thấy sự đáng yêu của cô thật quý báu, và anh cũng không ngần ngại muốn chăm sóc cô trọn đời. Tuy nhiên, theo thời gian, sự không hài lòng bắt đầu len lỏi vào tâm trí anh. Anh thường trách móc cô vì không biết tự chăm sóc bản thân, với những sơ suất trong mọi việc. Lẽ nào anh phải làm người bảo mẫu cho cô cả đời? Anh cũng là một người đàn ông đầy tham vọng và luôn muốn tiến lên trong sự nghiệp. Một cơ hội hiếm hoi đã đến với anh – chuyển đến phố Wall làm việc. Dù rất lưu luyến và lo lắng cho cô, nhưng cuối cùng, anh đã chọn thực hiện ước mơ của mình.
Thời gian trôi qua, Mạnh Đình Vũ giờ đây đã thành công, với tiền bạc, địa vị và danh tiếng, không ít tiểu thư danh gia vọng tộc vây quanh anh. Nhưng đằng sau đó, anh lại phải đối mặt với chứng mất ngủ nghiêm trọng, đồng thời tìm đến bác sĩ tâm lý để giúp đỡ. Anh không thể nào tìm được sự yên tĩnh trong tâm hồn, hình ảnh của Thẩm Tĩnh cứ ám ảnh anh không nguôi. Giấc mơ đã trở thành hiện thực, nhưng hạnh phúc lại tránh xa anh. Quyết tâm trở lại Đài Loan tìm kiếm cô, anh đã nhận được sự giúp đỡ từ Ngụy Nguyên Lãng, và cuối cùng, trời cũng đã cho anh cơ hội gặp lại Thẩm Tĩnh. Nhưng giờ đây, cô đã không còn là cô gái yếu đuối từng khóc lóc cầu xin anh đừng rời đi. Đài Loan đã thay đổi, và cô cũng vậy.
Giờ đây, Thẩm Tĩnh trở thành một người phụ nữ chững chạc và điềm tĩnh, cô đối diện với anh một cách bình thản và khuyên anh hãy bỏ qua quá khứ, hãy tiếp tục theo đuổi con đường mà anh đã chọn. Cô không một lời trách móc, mà chỉ nhìn anh như một người bạn lâu ngày chưa gặp, mong anh tiếp tục đạt được những thành công mới. Sự im lặng và thái độ lạnh nhạt của cô khiến anh càng thêm đau đớn, hoàn toàn trái ngược với những gì anh tưởng tượng. "Anh không cần cảm thấy có lỗi với em," cô nhẹ nhàng nói, với giọng nói mềm mại nhưng xa lạ. "Bởi vì em cũng đã có lựa chọn của riêng mình." "Lựa chọn của em... là gì?" anh thốt lên trong nghẹn ngào. "Em đã chọn tiến về phía trước," cô cười tươi tắn, mang lại vẻ hiền hòa. "Em đã chọn đi tìm một cuộc sống khác, một niềm hạnh phúc khác." "Một niềm hạnh phúc khác ư?" "Niềm hạnh phúc không có anh," cô đáp ngắn gọn, khiến trái tim anh như vỡ vụn. Không có anh, cô vẫn có thể hạnh phúc sao?