
Mành Chỉ Đỏ
Giới thiệu truyện
Bạn đang cầm trên tay tác phẩm Mành Chỉ Đỏ của tác giả Tửu Ca Hoan Ái. Trong quá khứ, chàng đã buộc một sợi chỉ đỏ vào tay người con gái ấy, hứa rằng suốt cuộc đời này, hai người sẽ luôn bên nhau và không bao giờ tách rời. Chàng cũng từng nguyện sẽ tự tay may cho nàng một bộ giá y rực rỡ, để nàng trở thành tân nương xinh đẹp nhất trong trái tim chàng. Nhưng giờ đây, bộ áo ấy đang ở đâu, hay chỉ còn lại những mảnh vải vụn từ những đêm gắn bó với mối tình sâu đậm?
“Uyển Nhi, mùa Xuân đến, ta sẽ dắt nàng đi ngắm xuân hoa thu nguyệt. Khi Hạ về, ta sẽ cùng nàng cưỡi lên khoái mã Tiểu Hồng, lăn lộn trên khắp vùng bình nguyên rộng lớn. Rồi Thu sang, đôi ta sẽ cùng dạo chơi trên cầu Ô Thước, thả đèn hoa đăng, lặng ngắm những vì tinh tú tỏa sáng trên bầu trời Phong Hoa Tuyết Nguyệt thành. Đêm đông buốt giá, ta và nàng sẽ trở về đỉnh Tuyết Vân Sơn, cùng ủ một vò Vạn Mộng túy, chôn dưới gốc bồ liễu ngoài cửa viện Nghinh Uyên. Nàng muốn đi đâu, muốn làm gì, ta sẽ đều theo nàng. Chỉ mong cầu rằng nàng không bỏ lại ta bơ vơ lạc lõng giữa chốn hồng trần cô quạnh.”
“Ta trước giờ chưa từng phụ nàng, tất cả những điều ta làm, đều là vì nàng, hơn tất cả, là vì trái tim một lòng một dạ si mê người con gái quan trọng nhất đời ta.”
“Thiếp không còn là Uyển Nhi của chàng, chàng cũng chẳng còn là Lục lang của thiếp. Duyên đôi ta đã cạn, hà tất phải níu giữ để làm khổ đời nhau. Qua đêm nay, ân ái một đời, lời thề nguyền dưới trăng, mãi mãi không phụ bạc, hãy để lại sau lưng, chìm vào dĩ vãng. Ngày mai, khi mặt trời ló rạng lên cánh cung đen tuyền nơi Ám Hà Cung, hai ta sẽ là hai người xa lạ, dù có gặp nhau, cũng chẳng mảy may vướng bận.”
“Lục lang, chàng không phụ thiếp, nhưng thiếp đã phụ chàng. Đoạn tình duyên kiếp này, thiếp đành phải nợ chàng mà thôi...”