
Mặc Nhiễm Kinh Niên
Giới thiệu truyện
Thể loại: cổ trang, cung đình, giang hồ, Đông phương huyền huyễn, trùng sinh, tu chân, sư đồ, niên thượng (bản chất là niên hạ), thoải mái không ngược, 1×1, cường cường, thâm tình trung khuyển công x ôn hòa đạm nhiên thụ, công sủng thụ, HE.
Câu chuyện diễn ra trong một thế giới huyền huyễn do 7 vị thần và 7 vị ma cùng sáng tạo. Em thụ, một trong bảy vị thần, mang trong mình tâm hồn tự do, thích sống phiêu bạt không màng danh lợi. Đôi khi, cả thế gian nhìn em bằng ánh mắt chê trách, nghĩ rằng em là một vị thần vô trách nhiệm. Trong một cuộc hành trình khám phá thế giới, em tình cờ gặp anh công, lúc đó mới chỉ một tuổi, phải trải qua thiên tai và mất đi cả cha mẹ, em đã nhận anh làm đồ đệ. Từ khi nhận thức được mọi chuyện, anh công đã dành trọn tình yêu cho em thụ, bất chấp mối quan hệ thầy trò, trong khi rất chăm chỉ luyện tập với hy vọng rút ngắn khoảng cách giữa hai người.
Rồi một ngày, 7 ma xuất hiện, nhằm tấn công vương triều Trung Thổ, nơi mà 7 vị thần và con người sinh sống. Em thụ cùng ba vị thần khác đứng lên bảo vệ nhân loại, nhưng một trong số những vị thần này, vì ghen ghét em, đã âm thầm hãm hại em, khiến em phải một mình đối đầu với thất ma. Cuối cùng, em và thất ma cùng nhau diệt vong.
Để đưa em trở lại, anh công không ngại đối đầu với số phận, gửi phần hồn còn lại của em vào một thế giới khác để nuôi dưỡng. Sau đó, anh đã kéo em xuyên không về kiếp này. Em trọng sinh thành thất hoàng tử, ngay khi vừa chào đời đã mất mẹ, không còn thế lực nào bảo vệ. Tuy nhiên, anh công giờ đây đã trở thành quốc sư, nguyện làm siêu cấp bảo mẫu cho em, viện cớ để chăm sóc em.
Trái ngược hoàn toàn với hình ảnh lạnh lùng cao ngạo đối với người ngoài, khi ở bên em, anh công chỉ còn lại sự ôn nhu, sủng nịnh, và thậm chí là lòng tôn kính như đang phụng dưỡng cha mẹ già. Sau 8 năm chăm sóc, anh kết liên minh với kẻ thù, dẫn đến một cuộc phản bội (mà thực ra cũng vì em). Hai người buộc phải tạm thời chia xa.
10 năm sau, em cải trang ra ngoài và tình cờ gặp lại anh công sau một số biến cố. Tuy nhiên, chỉ có em thực sự trải qua cảm giác “đã lâu không gặp”, còn anh vẫn luôn dõi theo em từ xa, chưa từng rời bỏ em nửa bước. Lúc này, anh đã mạnh mẽ, có thể chèn ép bất kỳ ai, kể cả thần thánh. Anh không chờ đợi thêm, gọi mụ thần độc ác năm xưa xuống “nói chuyện”, nhưng chỉ qua vài câu, anh đã “ngậm miệng” bả vĩnh viễn, hoàn thành bước cuối cùng để giúp em hồi sinh.
Mới vừa nhớ lại mọi chuyện, em cũng nhận ra tình cảm cháy bỏng và chấp niệm của đồ đệ mình. Nhưng trong lòng vẫn còn phần hơn với tình thầy trò, em chưa đủ can đảm để đón nhận. Anh công, cũng không dám làm điều gì “khi sư diệt tổ”, vẫn tôn kính em, không thúc ép nửa lời, bất chấp những n sacrifices đã trải qua để đưa em sống lại, chỉ cần em mở miệng kêu phiền là lập tức rời đi.
Trước sự ôn nhu và chân tình của anh, em tất nhiên bị chinh phục và quyết định thử “sống chung” cùng anh, lần này không còn dưới thân phận thầy trò mà là người yêu.