
Love Again, Yêu Lại Từ Đầu
Giới thiệu truyện
“Anh thích.. thích em. Em, không.. không được từ chối đâu đấy !!!” Vào năm lớp mười, chỉ sau hai tháng em nhập học, anh đã can đảm tỏ tình. Em thì xấu hổ, còn anh lại trông có phần buồn cười. Anh đã nói: “Hứa đi. Không được nói chuyện với tên con trai nào khác ngoài anh. Anh không cần những lời giải thích thiếu logic đó. Mau hứa!” Hai năm mười một ngày trôi qua, vào một ngày anh bắt gặp em trò chuyện với một anh lớp trên, cơn tức giận bùng lên trong anh, sau đó anh lại làm nũng bắt em phải hứa. Anh thật sự rất trẻ con. Anh lại nói: “Anh yêu em. Sau hai năm nữa, anh sẽ rước em về làm bà Tống nhé?” Thế nhưng, anh lại trúng tuyển Harvard và ra nước ngoài tiếp tục con đường học vấn. Trong kỳ nghỉ đông, anh trở về và hứa hẹn, em vui vẻ đồng ý với tất cả. Anh đã nói: “Anh xin lỗi…” Đó là câu nói cuối cùng trong cuộc trò chuyện của chúng tôi, cũng là lời chia tay mãi mãi.
------- Đó là câu chuyện bốn năm trước của tôi. Chắc hẳn mọi người rất hiếu kỳ, phải không? Tôi cũng không ngại chia sẻ điều đó. Bốn năm trước, anh đã rời quê hương để du học tại Mỹ với tấm bằng thủ khoa trong tay. Trong khi ấy, tôi tiếp tục chăm chỉ học tập và chờ những cuộc gọi từ anh. Thời gian trôi đi nhanh chóng, một năm chỉ thoáng chốc đã qua, và rồi anh bắt đầu tách rời khỏi tầm tay của tôi, những cuộc điện thoại càng ngày càng hiếm hoi. Hai năm sau, anh trở về nước và đính hôn với cháu gái của tập đoàn đá quý Thuyên Hạo - Thuyên Nhã Hinh. Cảm giác hận anh bắt đầu len lỏi trong tôi. Một tháng sau, đám cưới diễn ra rình rang như mọi người bàn tán, đó là một buổi lễ long trọng với chi phí tốn kém nhất từ trước đến nay trong giới thượng lưu. Mọi người lần lượt chúc phúc cho anh, và bạn bè cũ thì cười nhạo sự ngu ngốc của tôi.
Tôi mắc chứng bệnh trầm cảm và phải trải qua sáu tháng điều trị. Giờ đây, tâm trạng của tôi đã ổn định hơn rất nhiều, cảm giác nhẹ nhõm như đứng trước cơn gió mùa hè mát rượi. Dù sao, tôi cũng cảm ơn anh vì đã giúp tôi hiểu được thế nào là yêu và hận. Giờ đây, tôi không còn hận anh nữa; thay vào đó, tôi cảm thấy chán ghét với bất kỳ tin tức nào liên quan đến anh. Tuy nhiên, điều đó không có nghĩa là mọi người cũng như vậy. Anh là tổng tài của tập đoàn lớn Tống thị, một doanh nghiệp có ảnh hưởng không nhỏ tại Trung Quốc, mỗi năm thu về hơn 17% lợi nhuận từ nhiều lĩnh vực khác nhau. Tống thị đã trở thành một công ty có tầm cỡ toàn cầu. Ba năm trước, Tống thị vẫn còn là một tập đoàn ăn nên làm ra nhưng không có sức ảnh hưởng lớn, cho đến khi Tống Gia Dịch kế thừa và khẳng định vị thế của mình. Mỗi lần nhắc đến Tống thị, giới báo chí lại viết rất nhiều nhưng thông tin về Tổng tài Tống thị thì hoàn toàn mờ mịt, chỉ biết rằng anh là Tống Gia Dịch, hai mươi sáu tuổi, con trai thứ của Tống Nghiêm, và là... người đã phụ bạc tôi!