
Lòng Này Có Người
Giới thiệu truyện
Tác giả: Hình Diệu Diệu
Thể loại: Ngôn tình, cổ đại, 1×1, ấm áp, nhẹ nhàng
Số chương: 6 chương
Dịch: Tiểu Công Tử - 小公子
GIỚI THIỆU
Ta là trưởng công chúa, đã tự do tung hoành trong kinh thành suốt một khoảng thời gian dài. Chưa bao giờ ta tưởng tượng rằng, khi một người tán tỉnh ta, món quà định tình lại là một con dao nhuốm máu. Mối lương duyên này bắt đầu vào một buổi chiều ngập tràn ánh nắng vàng óng.
______
“3 năm, nhiều nhất là 3 năm.”
Giọng nói của Vương Diên đầy tự tin, như thể huynh ấy có thể dễ dàng lấy bất cứ điều gì chỉ bằng cái gật đầu. “Ba năm sau, đợi khi Bắc Yến đã ổn, hoàng thượng sẽ không còn lo lắng như bây giờ.”
Ta không biết vì sao Vương Diên lại bỗng dưng hiểu thấu tâm tư của hoàng huynh, nhưng chưa kịp suy ngẫm, ta đã thấy huynh ấy ho khan hai tiếng, má đỏ bừng. Sau đó, huynh ấy quay mặt đi, không còn giữ vẻ uy nghiêm như thường lệ, mà giờ lại có phần ngượng ngùng. “Ta đã hỏi A Ông rồi, người nói sao cũng được, miễn là lưỡng tình tương duyệt, nàng có nguyện ý đợi ta 3 năm không?”
Nghe vậy, ta trầm tư rất lâu, tâm trạng có phần chùng xuống: “Ba năm sau ta hai mươi mốt tuổi, có phải là hơi có tuổi không?”
“Một chút cũng không.”
Vương Diên đã trả lời rất cô đọng, “Ở An Tây, có rất nhiều cô nương giản dị, không cần trang điểm cầu kỳ, nhưng phu quân họ vẫn rất tôn trọng. Bốn mắt chạm nhau, họ có thể cười nói vui vẻ. Chưa kể…”
Giọng huynh ấy dịu đi. “Nàng rất, rất đẹp.”
Lông mi của huynh ấy cũng hạ xuống, tựa như một loài thú hoang thường ngày lại trở nên nhút nhát. Ta đứng dậy, kiễng chân hôn nhẹ lên má huynh ấy: “Đừng gọi ta là nàng, người An Tây các huynh nhất định không chú trọng chuyện này, ta tên là Yến Yến.”
“Huynh có biết ‘yến yến vu phi’ không?”
Hỏi xong, ta cảm thấy có chút hối hận, vì Vương Diên đã từng nói rằng huynh ấy không hiểu về thơ văn hay thư pháp. Giọng nói của Vương Diên vang lên bên tai. “Yến yến vu phi, há thưởng kỳ âm, chi tử vu quy, viễn tống vu nam.”
______
Chú thích: Đây là bài thơ "Yến yến 3" của Khổng Tử
Yến yến vu phi,
Há thưởng kỳ âm.
Chi tử vu quy,
Viễn tống vu nam.
Chiêm vọng phất cập,
Thực lao ngã tâm.
Dịch nghĩa:
Chim én bay đi,
Tiếng kêu thanh thoát, lúc cao lúc thấp.
Nàng trở về nhà cha mẹ, không trở lại nữa.
Ta tiễn đưa nàng về phương nam,
Dõi theo mà không thấy nàng quay lại, thật gian truân cho lòng ta.