
Loạn Thế Khuynh Quốc
Giới thiệu truyện
Thể loại: cổ trang, cường công cường thụ, hài hước, với một chút ngược ở gần cuối, có kết thúc HE trong phiên bản xuất bản và BE trong phiên bản internet.
Edit: Lưu Thủy
Beta: Phúc Vũ
Trong câu chuyện này, nhân vật chính tiểu thụ là Tô Khuynh Quốc, một chàng trai vừa tròn 20 tuổi, nổi bật với ngoại hình tuấn mỹ, thanh nhã xuất trần, nhưng lại mang trong mình tính cách đơn thuần, ngây thơ như một đứa trẻ. Trước khi gặp nhân vật chính của câu chuyện, y chỉ có hai đam mê: luyện công và thưởng thức mỹ thực. Tô Tuyền, một trong hai người hầu cận, không khỏi cảm thán về tình hình của Tô Khuynh Quốc.
Tô Tuyền nhớ lại một ngày hai năm trước, khi đệ tử Huyền Thiên tập hợp trong phủ để chúc thọ lão phủ tông, đồng thời cùng nhau bàn luận về võ nghệ và kiểm tra tiến độ luyện công. Tô Khuynh Quốc, vốn là người thường lười biếng và không hề biểu lộ bất kỳ kỹ năng võ công nào vượt trội, bất ngờ bị lão phủ tông bắt buộc phải hạ tràng. Ai nấy đều chờ đợi để chế nhạo y, nhưng không ai ngờ rằng Tô Khuynh Quốc lại giống như một thanh kiếm thần tuyệt thế, dẹp tan mọi ánh hào quang xung quanh. Người kế nhiệm được lão phủ tông chọn lựa cũng không thể chịu nổi quá mười chiêu dưới tay của y. Đoạn đó qua đi, không ai còn dám xem thường tài năng của Tô Khuynh Quốc nữa.
Mặc dù vậy, thiên tư của Tô Khuynh Quốc chỉ dừng lại ở võ học, còn về các lĩnh vực khác thì vẫn còn nhiều điều thiếu sót, khiến Tô Tuyền và Tô Ki thường xuyên phải toát mồ hôi hột. Ví dụ, Tô Khuynh Quốc hoàn toàn không biết tự tắm rửa, chải đầu, hay cả việc đun sôi nước trước khi ngâm lá trà. Thậm chí y cũng không nắm được cách mặc y phục hay đi giày cho đúng cách. Chỉ cần một chút lơ là từ Tô Tuyền và Tô Ki, những người trong phủ sẽ thấy một hình ảnh phủ tông cao quý, tuấn mỹ như thiên thần, nhưng lại lòe loẹt với tóc tai bù xù, chân trần và vẻ ngoài rối bời.
Dù Tô Khuynh Quốc không sợ lạnh, nhưng trong phủ lại có không ít thanh niên nam nữ xao xuyến, điều này khiến Tô Tuyền và Tô Ki không khỏi đau đầu. Họ tự hỏi: "Rốt cuộc, bao giờ thì Tô Khuynh Quốc mới có thể học cách tự lo cho bản thân?". Khi Tô Tuyền suy nghĩ về tất cả những điều này, cô không hề nhận ra rằng tâm trạng của mình giống như một bà mẹ lo lắng cho con trai khi nghe thấy Tô Khuynh Quốc bị nghẹn bánh đến mức phải bật ho mới thoát khỏi trạng thái trầm tư.
“Đã nói phải ăn từ từ, có ai tranh của ngài đâu chứ!” Nàng và Tô Ki cấp tốc xoa lưng giúp y, đồng thời giành lấy nửa miếng bánh mật còn giữ trong tay Tô Khuynh Quốc, nghiêm mặt: “Không cho ngài ăn nữa!”
Tô Khuynh Quốc lập tức trở nên thất vọng, đôi mắt trong veo của y lộ đầy vẻ cầu xin: “Cho ta cắn một miếng nữa thôi mà, được không?”
“Không được!” Tô Tuyền nghĩ về điều vô lý rằng phủ tông không có chút khí phách nào như vậy, chỉ vì nửa khối bánh mà phải khuất phục. Cô tự nhủ mình không thể tiếp tục dung túng cho y được nữa. Tuy nhiên, khi thấy mềm yếu không có tác dụng, sắc mặt Tô Khuynh Quốc nhanh chóng thay đổi, trở nên nghiêm nghị hơn, với khí thế sư tử: “Ta là phủ tông!”
Tô Khuynh Quốc chỉ dừng lại ở mức hiểu biết đơn giản về danh phận này, chủ yếu là để dùng nó đòi lấy bánh ngọt từ Tô Tuyền. Y vui vẻ nhảy lên, hình ảnh lay động tạo thành lớp lớp ảo ảnh, rồi nhanh chóng đưa bánh vào miệng. Sau đó, y mới quay trờ về tẩm cư của mình trong rừng, vừa đi vừa vẫy tay áo: “Tô Tuyền, nhớ kỹ mai ta còn muốn ăn ‘thiên tằng tô’ đó!”
Nhân vật chính là Mộ Dung Cửu Châu, 36 tuổi, một người lãnh khốc, tàn độc và tàng ý đồ sâu sắc. Hắn đã sống một cuộc đời ẩn nhẫn làm vương gia suốt nhiều năm cho đến khi hắn giết chính hoàng huynh của mình, để trở thành hoàng đế đương thời. Hắn mang diện mạo tương tự như Mộ Dung Tứ Hải, nhưng trẻ trung hơn, với mái tóc đen búi gọn gàng và vầng trán lạnh lùng của một bậc đế vương. Mũi hắn cao và thẳng, khuôn mặt luôn tỏa ra sự cuồng vọng không thể phủ nhận. Khi hắn nhếch môi thành nụ cười, điều đó sẽ thêm phần quyến rũ, nhưng sự tàn nhẫn vẫn hiện rõ trong đó.
Mộ Dung Cửu Châu ngồi ung dung, thưởng thức nét khốn đốn trên gương mặt thái tử Mộ Dung Chân, sau đó hắn nhẹ nhàng lau sạch tay mình vào một mảnh lụa trắng mịn màng, vẫn giữ nụ cười trên môi. “Chân Nhi, ngươi không cần trừng mắt với ta như vậy. Ta đã chờ ngày này rất nhiều năm rồi.” Hắn vô cảm đá một cái vào thi thể bên chân, nhấn mạnh: “Về tài trí, võ công, hay cách trị quốc, ta đều vượt trội hơn phụ hoàng ngươi. Chỉ vì hắn sống sớm hơn ta một chút, mà mọi thứ đều bị chôn vùi trong bóng tối, Mộ Dung Cửu Châu ta tuyệt đối không thể chấp nhận điều đó.”
Hắn nhìn thi thể, lại nở một nụ cười mang đậm sự oán hận, một sức mạnh dữ dội khiến mọi người không thể coi thường.“Hoàng huynh, ta cho ngươi chết toàn thây, như vậy là đã tận tình tận nghĩa với ngươi rồi.”
Vì thế, câu hỏi đặt ra là: Làm thế nào một người đơn thuần, chỉ biết ăn uống và luyện võ như Tô Khuynh Quốc lại có thể trở thành seme của một kẻ tàn nhẫn, lạnh lùng như Mộ Dung Cửu Châu? Và ẩn tình sau việc thí huynh soán ngôi của thụ là gì?