
Liệu đó có phải là định mệnh?
Giới thiệu truyện
Chín năm trước, một cô bé nhanh chân theo sau anh trai và thắc mắc: "Anh trai làm gì trong rừng vậy?" Anh chỉ đáp lại một cách đơn giản: "Chỉ hái cây cỏ thôi." Cô bé tiếp tục chất vấn: "Anh hái cỏ làm gì thế?" Anh trả lời, "Để chơi ý mà." Cô cũng không khỏi ngạc nhiên: "À, anh thường vào rừng hái cỏ để chơi sao?" Anh gật đầu: "Ừ." Cô bé thắc mắc: "Tại sao anh lại thích vô rừng thế? Anh không sợ bị lạc sao? Với lại anh không sợ thú dữ sao?" Anh bình thản: "Quen rồi, với lại trong khu rừng này không có thú dữ."
***
Chín năm sau, Như Băng đột ngột thốt lên: "Hơ... Nam... Nam... Thần." Nỗi hoang mang chiếm lĩnh cô khi thấy một người lắp bắp xuất hiện trước mắt. Tại sao nam thần lại ở đây? À đúng rồi, lần trước cô đã nhìn thấy anh trên xe taxi, thế nên sự hiện diện của anh ở khu này trở nên hợp lý hơn. Trình Thiên, với ánh mắt hơi híp lại như đang chờ đợi cô tiếp tục, khiến Như Băng cảm thấy hồi hộp. Để phá tan không khí ngượng ngùng, cô cười khan và nói: "Đàn anh, thật trùng hợp." Trong lòng, cô thầm nghĩ: “Yêu nghiệt a yêu nghiệt, nhìn gần lại đẹp như vậy còn híp mắt nữa, da thật mịn đến nỗi ánh sáng chiếu vào vẫn không thấy khuyết điểm, máu mũi mình cũng sắp phun ra nha." Anh bỗng hỏi: "Cô quen tôi sao?"
***
Như Băng ngạc nhiên nhưng nhanh chóng đáp lại: "Em có thể giúp tôi một việc không?" "Việc gì thế, nếu có thể dĩ nhiên em sẽ giúp đàn anh vô điều kiện." Cô thắc mắc không biết việc gì mà có thể làm khó anh ấy nhỉ? Anh trả lời: "Làm đầu bếp cho tôi." Cô không thể tin vào tai mình: "Gì cơ?" Như Băng cảm thấy choáng váng trước lời đề nghị bất ngờ này.
***
Đó chỉ là những phân đoạn đầu trong câu chuyện thú vị này. Để theo dõi diễn biến tiếp theo, các bạn hãy cùng đón đọc nhé.