
Liễm Diễm
Giới thiệu truyện
Thể loại: Xuyên không, hài hước, nhất công-nhất thụ, cung đình, sinh tử văn (hên xui)…
Tóm tắt: Ngay từ thuở còn nhỏ, em đã mang trong mình căn bệnh tim nghiêm trọng, sống lay lắt cho đến khi tròn 30 tuổi thì ra đi. Trong hành trình đến gặp Diêm Vương, em tình cờ va phải linh hồn của một thiếu niên, và cậu ta đã nài nỉ em thay thế cậu trở về. Chưa bao giờ em bị ai nhờ cậy, lần đầu tiên nhận được sự nhờ vả khiến em vui mừng khôn xiết và đồng ý ngay lập tức. Ai mà ngờ, cậu thiếu niên ấy là Ngạn Liễm, con trai thứ năm của Ngạn gia, một người yêu thích ăn chơi và không có hứng thú với học hành. Đau khổ thay, cậu lại sinh ra trong một gia đình cực kỳ quyền lực, với cha là tể tướng, anh cả là thượng thư, anh hai là đại tướng quân, anh ba, anh tư cũng đều nắm giữ vị trí cao. Thêm vào đó, cô của cậu – tức chị gái của cha cậu lại là hoàng thái hậu. Nói chung, Ngạn gia có quyền lực rất lớn, vì thế cậu có thể thoải mái ăn chơi mà không cần lo lắng điều gì.
Nhưng trong quốc gia này tồn tại một chế độ gọi là... nam phi! Thực sự không phải do văn hóa tiến bộ hay tư tưởng bình đẳng gì, mà chỉ đơn thuần là để ngăn cản thế lực các gia tộc lớn, nên chính quyền đã bắt con trai nhà quyền thế vào cung làm con tin. Dĩ nhiên, Ngạn gia cũng không bằng lòng, và vì vậy, Ngạn Liễm trở thành vật hy sinh. Sợ hãi, cậu đã tự tử để thoát khỏi số phận đó, và trong lúc chuẩn bị rời khỏi, cậu đã túm lấy em, nhân vật chính của chúng ta. Từ đó, em trở thành tá thi hoàn hồn.
Khi vào cung, em phải chạy trốn khỏi nhà vua như chạy trốn tà, nhưng, đời mà, càng trốn càng có rắc rối. Cuối cùng, em quyết định sẽ thoát khỏi tay nhà vua nhưng lại bị lột sạch quần áo và bị đưa vào cung. Lần này, khi đang chuẩn bị tấn công em, nhà vua nhận được tin Quý phi của mình vừa sinh hoàng tử, khiến ông ta vui mừng và đã bỏ rơi em để chạy đi. Thoát khỏi tình huống đó, em bắt đầu luyện tập thiền định để che giấu cảm xúc. Lần sau nhà vua muốn 'mần' em thì em đã trơ ra, không có biểu hiện gì. Sau vài lần không thành công, cuối cùng nhà vua nản lòng và đề nghị em đừng có xuất hiện trước mặt nữa. Em thì vui vẻ đồng ý.
Trải qua một thời gian, khi trong cung mở hội ngắm hoa, em tranh thủ chuồn sớm với một vò rượu. Không ngờ, vò rượu em mang theo lại là loại ủ cả trăm năm, khiến em say mèm và ngất xỉu giữa hoa viên. Thật không may cho em, nhà vua cũng không ưa ồn ào nên ra ngoài sớm, tình cờ đụng phải em đang gà gật. Lần này diễn ra một cuộc “dã chiến” ngay giữa biển hoa, làm cho cấm vệ quân phải nhốn nháo.
Những sự kiện tiếp theo là quá trình nhà vua hết lòng sủng ái em, cùng với việc em dùng những thứ binh pháp tầm thường, trợ giúp ông trong các cuộc chiến. Cuộc đời cứ thế mà tiến triển. Tuy câu chuyện không có gì xuất sắc lắm, nhưng nếu bắt đầu đọc sẽ thấy giọng văn hơi trẻ con, giống như fic của fan, nhưng nếu đọc kỹ sẽ nhận ra những điểm hay riêng.
Nhân vật chính là Dịch Lan, không giống như những nhân vật nam bá đạo thường thấy, mà chỉ đơn giản là một minh quân, tài năng bình thường và sự bá đạo vừa phải, chỉ có mỗi cái ngoại hình là rất phong độ. Tình yêu của Dịch Lan dành cho em dần dần hình thành, nhẹ nhàng và ấm áp như tính cách của anh. Tuy nhiên, chính việc anh không thuộc kiểu bá đạo và quyền lực tuyệt đối đã khiến câu chuyện có phần bi kịch.
Sau này, khi con trai duy nhất của anh qua đời vì ngộ độc, triều thần dâng tấu và hoàng thúc của anh dọa tự tử, khiến Dịch Lan rơi vào tình thế khó xử. Mặc dù anh không thể làm gì để thay đổi tình hình, nhưng Ngạn Liễm biết rằng ngày này rồi sẽ đến, vì vậy em cố gắng tỏ ra ngoan ngoãn và động viên Dịch Lan thực hiện nghĩa vụ của mình, trong khi em dọn ra khỏi cung để anh “tập trung vào nhiệm vụ”. Tuy nhiên, khi ra khỏi cung rồi, em nắm lấy cơ hội chuốc thuốc và cùng anh trải qua một đêm mặn nồng trước khi chuồn mất.
Ngạn Liễm là một người ôn nhu, nhưng ẩn sau đó lại có tính cách mạnh mẽ. Cậu từng phát biểu một câu rất hay: “Dịch Lan, ngươi hình như đã quên, ta cũng là nam nhân, mà nam nhân ai cũng có tính độc chiếm vô cùng mạnh. Nghĩ đến các nàng có thể thân cận ngươi, có thể chạm vào ngươi, ta không chịu nổi. Nhưng ta không đủ sức, để đem ngươi nhốt vào một chỗ, nếu đã không thể giữ được ngươi trọn vẹn, chi bằng… buông tay thôi.” Tuy nhiên, sau này, khi biết rằng Dịch Lan không hề bị mê thuốc và đã tự nguyện đồng ý, em đã quyết định trở về cung nhưng trong hành trình ấy, em lại mất sức rất nhiều.
Cuối cùng, Ngạn Liễm vui vẻ chậm rãi quay trở về cung. Tinh nhi, một người hầu bên cạnh, thắc mắc: “Người không phải rất nóng lòng về bên hoàng thượng sao? Sao đột nhiên lại thả chậm hành trình như thế?” Ngạn Liễm đáp: “Ta làm thế là để cho hắn biết.” Khi Tinh nhi hỏi biết gì, em nói: “Biết là ta chuẩn bị về, mau đem hậu cung phi tử của hắn dẹp hết cho ta! Nếu không thì…” “Nếu không thì sao?” “Không thì, để ta về đến nơi, ta xắn tay vô dẹp thì cũng đừng kêu!”
Tinh nhi thán phục: “Ta cũng rất nóng lòng chờ xem Ngạn Liễm đại nhân ngươi định dẹp như thế nào!” Thực ra, Dịch Lan ngồi trong cung đợi không nổi nữa, cuối cùng đã chạy ra đón em. Thế là cả hai đã có một cuộc đoàn tụ đầy cảm xúc ngay bên hiên quán trà, khiến cả đám quan lại xung quanh phải đứng nhìn với ánh mắt há hốc.
Nói chung, câu chuyện này hài hước, dễ đọc, với những tình huống hài hước và những phiên ngoại thú vị. Giọng văn của tác giả có phần trẻ con, nhưng chính vì sự đơn giản đó mà khi đọc đến các mảnh tâm tư nội tâm, cảm thấy rất thật. Điều này khiến nhiều độc giả tự hỏi rằng liệu tác giả có cố tình viết theo cách này hay không.