
Liễm Âm Vấn Tình
Giới thiệu truyện
Thể loại: Đam mỹ tiểu thuyết – Cổ phong nhã vận
Vào những ngày cuối thu, khi khung cảnh trở nên hoang tàn, cây cối xơ xác, trong nội viên của Vương phủ, một gian phòng kín mít hừng hực ánh nến, thỉnh thoảng lại vọng ra những tiếng rên rỉ thảm thiết. Đám nô tài ra vào liên tục, ai nấy đều mang vẻ mặt nghiêm trọng.
Trước cửa, Lục vương gia Hiên Viên Liễm Âm đi qua đi lại với tâm trạng lo âu. Khi thấy một nha đầu mang ra một chậu máu loãng, Liễm Âm hoảng hốt xông đến hỏi:
- Khanh nhi thế nào rồi?
- Bẩm Vương gia, Vương phi nàng… nàng xuất huyết rất nhiều! – Tiểu nha đầu hoảng hốt thưa.
- A! - Tiếng kêu khàn giọng thảm thiết vang lên.
Liễm Âm kinh hoàng, lập tức đòi xông vào. Một lão bộc đứng bên đã giữ chặt hắn, nói:
- Vương gia! Trong phòng uế khí quá nặng, thỉnh người đừng nên vào a!
- Khanh nhi!
Với đôi mắt đỏ ngầu ngập tràn lo âu, Liễm Âm xô đẩy lão bộc, bất chấp tất cả mà xông vào. Cảnh tượng trong phòng khiến hắn choáng váng: Đứa trẻ vừa mới sinh nằm trong tay bà đỡ, máu me be bết, và thấy Liễm Âm tiến vào, bà đỡ sợ hãi nói:
- Vương gia… Tiểu vương gia… Ngài… Ngài…
Liễm Âm kinh hoàng nhìn vào sinh linh bé nhỏ trong tay bà đỡ, không thể hiểu nổi sao nó lại không khóc. Đứa trẻ nào mới sinh ra mà không khóc nháo lên? Nhìn gương mặt tím tái ấy, trái tim hắn thắt lại; ngầm hiểu rằng đứa bé đã không còn nữa… Có lẽ hắn không thể khóc, nhưng trái tim thì nát tan…
Khanh nhi, đứa con mà ta và nàng mong đợi bấy lâu, giờ lại mất đi… Khanh nhi ơi, nếu nàng biết đứa con của mình đã mất, nàng sẽ đau khổ đến thế nào!
Vẫn chìm trong nỗi đau, Liễm Âm chợt sững người, kéo lấy bà đỡ vội hỏi:
- Khanh nhi nàng thế nào?
- Vương gia, Vương phi xuất huyết không dứt, sợ là… Sợ là… – Bà đỡ mặt mày khổ sở nói.
Trong lòng Liễm Âm như bị một nhát đao chém vào, đau đớn đến ngạt thở. Hắn hét lớn:
- Mau mời ngự y đến!
Nói xong, hắn vội vàng lao tới giường, vỗ về khuôn mặt trắng bệch của Khanh nhi:
- Khanh nhi, ngươi phải tỉnh, Khanh nhi!
Trên giường, nàng từ từ mở mắt, run rẩy đưa tay hướng về khuôn mặt Liễm Âm, khẽ vuốt:
- Âm, thiếp sợ không qua khỏi, không thể sống cùng chàng và con. Hãy hảo chăm sóc con chúng ta…
Liễm Âm nắm chặt tay nàng, nước mắt trào ra, đau xót không thể nói nên lời: Khanh nhi đáng thương, nàng không biết con chúng ta đã không còn nữa! Hắn hôn lên bàn tay nhỏ nhắn trắng ngần, và không ngừng gật đầu.
- Âm, thiếp rất yêu chàng, cảm tạ chàng cũng yêu thiếp, thiếp thực hạnh phúc, cũng thực thoả lòng. Sau khi thiếp đi, chàng phải sống tốt, tìm cho con chúng ta một mẫu thân khác… – Khanh nhi nói, giọng yếu ớt, rồi thở dài.
- Kiếp này được tương ngộ làm tri kỉ, chỉ trách thiếp bạc mệnh như tờ giấy. Kiếp sau sẽ không phụ tình chàng, nhất định bên nhau.
Sau khi trăn trối xong, đầu nàng dần dần lệch sang một bên, hơi thở đã ngừng lại.
- Không! Khanh nhi!!
Liễm Âm cảm thấy hồn phách như lạc mất, ngồi ngơ ngẩn trước giường, lẩm bẩm:
- Đây không phải sự thật, không phải! Khanh nhi, nàng chỉ đang ngủ, phải không?
Thời gian trôi qua, đột nhiên, Liễm Âm gào thét tuyệt vọng:
- Không! Khanh nhi! Ta không cần nàng sinh con, Khanh nhi, nàng phải trở về! Nàng… trở về đi… – Rốt cuộc, hắn gào khóc.
Những nô tài xung quanh ai nấy cũng không thể ngăn được dòng lệ. Tình cảm giữa Lục vương gia và Vương phi thật sự sâu đậm. Họ kết duyên từ khi Liễm Âm mới mười bảy tuổi, không có trắc phi nào khác, ngay cả a hoàn thường trông coi cũng không có. Vương phi về phủ chừng ba năm không có thai, vừa mới mang thai lần này, không ngờ lại xảy ra bi kịch trong nhân gian…
- Nhất định phải sống bên nhau! Nhất định phải sống bên nhau… – Liễm Âm tuyệt vọng lặp đi lặp lại.
Trên trời nguyện làm chim liền cánh, dưới nhân gian nguyện làm phu thê muôn đời. Giữa lúc này, chính mình và Khanh nhi đã nghìn trùng cách biệt, tựa như một con nhạn cô độc, như nhành cây lìa cành héo khô…