
Lên Đại Học, Tôi Gặp Phải Giảng Viên Hách Dịch
Giới thiệu truyện
Tác giả: Phúc Lâu Bái Lạy
Thể loại: Hiện đại, thanh xuân vườn trường
Dịch: Khả Ái + Beta: Hẹ
Văn án: Khi tôi còn là sinh viên Đại học, giáo viên phụ đạo đã yêu cầu mỗi người trong lớp đóng góp 200 tệ để mua sơn thạch (hòn giả sơn), tuy nói là tự nguyện nhưng thực chất lại ẩn chứa rất nhiều áp lực. Cuối cùng, nếu ai không nộp tiền sẽ gặp đủ thứ rắc rối. Cô giáo ấy còn dám dùng chuyện tốt nghiệp của chúng tôi để đe dọa. Rồi một ngày, một bạn học của tôi bỗng nhiên đứng dậy, hất văng chiếc cốc và lớn tiếng quát: “Cô biết ba em là ai không? Không cho em tốt nghiệp à? Em bảo đảm sau này sẽ khiến cô phải quỳ xuống cầu xin em nhận bằng tốt nghiệp cho xem!” Lúc ấy, tôi cùng những người bạn thân đều rất ngạc nhiên! Đã hai năm tốt nghiệp trôi qua, nhưng đôi khi tôi vẫn còn nhớ lại sự kiện lạ lùng mà chúng tôi gọi cô ấy là “Cô giáo Tề”. Chắc hẳn mọi người biết loại sơn thạch này, đúng không? Loại lớn thì đặt ở cổng chính của trường, loại nhỏ hơn thì thường để trước cửa lớp học, và loại còn nhỏ hơn thì có thể dựng đứng hoặc để trong phòng. Dù có kích thước ra sao, những hòn sơn thạch này đều mang một đặc điểm chung – đó là sự xấu xí. Dù là sản phẩm của tự nhiên, nhưng việc quét những dòng chữ đỏ chói lên chúng quả thật là không cần thiết. Nếu chữ quá nhiều, việc để lại khoảng trắng khi sắp xếp chữ cũng mất đi ý nghĩa, khiến cho mọi thứ đều trở nên xấu xí. Đến năm thứ hai, giáo viên phụ đạo của chúng tôi lại đề xuất việc mua thêm sơn thạch. Đặt ở đâu? Học viện của chúng tôi nằm ở tầng hai của tòa nhà học, cái gọi là “Cửa học viện” thực chất chỉ là một tấm kính có thêm biển hiệu bên hành lang mà thôi. Hơn nữa, ngay cả việc để thêm một hòn sơn thạch ở đó hẳn sẽ gây cản trở cho mọi người khi tan học. Nhưng giáo viên phụ đạo vẫn muốn mua chúng. Tại sao lại phải là cô ấy mua mà không phải cá nhân học viện? Nguyên nhân là vì cô ấy muốn công việc phụ đạo của mình trở nên nổi bật hơn trong năm nay.