
Lãnh Huyết Nữ Vương: Thất Phu Tranh Sủng
Giới thiệu truyện
Thể loại: Xuyên không, np, nữ cường, ... Cô, Chu Ngọc Băng, là một bác sĩ thiên tài trong lĩnh vực y học cổ truyền Trung Quốc, với khả năng chữa trị mọi loại bệnh tật, chỉ cần cô có nguyện vọng. Mọi người yêu quý và kính trọng cô, nhưng họ không hề hay biết rằng cô chính là sát thủ Huyết Sát, một cái tên khiến người khác khiếp sợ. Cô vừa là người cứu chữa nhưng cũng là kẻ gây ra cái chết. Vì muốn trả thù cho cha mẹ, cô đã hy sinh mạng sống của mình...
Nàng, Phượng Ngọc Băng, là thất công chúa của Thiên Phượng quốc. Cô công chúa ngốc nghếch, yêu mù quáng, luôn bị thiên hạ chế giễu vì tình cảm với phu thê của hoàng tỷ, và cuối cùng cũng mang trong mình nỗi oán hận mà qua đời. Khi cô trở thành nàng, người đời lại chế giễu Thất công chúa ngu ngốc, nhưng họ không hay biết rằng nàng lại là lạnh lùng chủ của Huyết Sát môn, ngọc thụ lâm phong Phiêu Miểu thần y. Đằng sau, nàng là lão bản của nhiều nơi như Linh Bảo Trai, Cẩm Hoa phường, Long Phượng lâu và Dược y quán...
Nàng - Ngọc Băng, trong kiếp trước đã sống chỉ vì báo thù cho cha mẹ. Vậy ở kiếp này, hãy để nàng sống cho chính mình. Kiếp này, nàng sẽ vô sỉ, phúc hắc, lạnh lùng và ngây thơ, hãy xem nàng làm thế nào khuấy đảo cổ đại và chinh phục mỹ nam!
Hắn: Nhị vương gia Thiên Hoàng quốc.
“Người đời cười ta ngu ngốc vì yêu nàng, si mê nàng, ta cười họ ngốc nghếch khi mà một viên ngọc quý như nàng lại bị họ coi như cát bụi. Vậy hãy để chỉ mình ta được ngắm nhìn vẻ đẹp của nàng, có được không?”
Hắn: Tà mị giáo chủ ma giáo.
“Lúc ta sắp chết, hắn cứu ta. Một đời anh minh thần võ của ta lại bị hủy hoại bởi hắn. Hắn lạnh lùng, xô thẳng vào tim ta. Ta yêu hắn, từng chạy trốn khỏi tình yêu này nhưng không thể kiềm chế trái tim cứ tìm kiếm hắn. Khi biết hắn là nàng thì ha ha: ‘Nương tử, nàng đã thấy thân thể của ta thì nàng phải chịu trách nhiệm a’.”
Hắn: Lạnh lùng tướng quân Thiên Đằng quốc.
“Ta chinh chiến xa trường, trăm trận trăm thắng nhưng lại thua bởi hắn, thua cả trái tim cho kẻ thù. Thực nực cười, nhưng ta lại yêu hắn, kẻ lãnh huyết. Ta chấp nhận tình cảm của mình nhưng lại sợ hắn không chấp nhận ta, ảnh hưởng đến danh dự của hắn. Ta, kẻ hèn mọn, chỉ mong có thể đứng từ xa, nhìn hắn. Khi biết hắn là nàng, ‘Băng nhi, nàng tốt như vậy sao lại lừa gạt ta như vậy??’”
Hắn: Hoa hoa công tử.
“Hắn sống phóng khoáng, suốt ngày dạo chơi thanh lâu. Nhưng ít ai biết đó chỉ là bề ngoài của hắn. Hắn thực chất là ma vương lạnh lùng. Hắn bảo mình là hoa hoa công tử còn nàng là hoa tâm công chúa, hai người trời sinh một cặp. ‘Băng nhi, ta làm chính, họ làm thiếp’,” một nam nhân nào đó buồn bã nói.
Hắn: Yêu cầm thành si, Cầm công tử.
“Hắn yêu cầm, yêu như mạng sống, chỉ muốn tìm một người thấu hiểu tiếng đàn của hắn để hòa âm. Là hoàng tử được sủng ái nhất Thiên Lăng quốc, nhưng hắn chẳng màng tới danh lợi, không cần mỹ nhân, chỉ yêu cầm. Sau 5 năm tìm kiếm, hắn cuối cùng cũng gặp được người đó, ‘Băng nhi, ta tìm nàng thật khổ sở, cho ta cơ hội bên nàng được không??’”
Hắn: Ám vệ của nàng.
“Ta là cái bóng của nàng. Kể từ khi nàng cứu ta, ta đã là người của nàng. Ta nguyện vì nàng trở thành ma, giết người không chớp mắt, chỉ mong nàng sống bình yên, hạnh phúc. Bên nàng có rất nhiều nam nhân ưu tú, nhưng liệu trong lòng nàng có chỗ dành cho ta không? ‘Băng nhi, ta không cần nàng yêu ta, chỉ mong nàng cho ta được ở bên cạnh nàng thôi được không?’”
Hắn: Ngọc thụ lâm phong, Ngọc công tử.
“Hắn là vương gia của Thiên Đằng quốc, ôn nhuận như ngọc, được rất nhiều nữ nhân trong nước mến mộ, nhưng trong phủ hắn lại không có lấy một người. Người đời đồn rằng hắn đoạn tụ, nhưng họ lại không biết hắn đã có người trong lòng. Hình ảnh nữ hài tử gọi hắn ‘Lâm ca ca’ khắc sâu trong tâm trí hắn... Nhưng hắn lại không hay biết nàng luôn ở bên cạnh, người mà hắn xem như huynh đệ. ‘Băng nhi, nàng giấu kín thật sâu a,’ một nam nhân nghiến răng nói từng chữ.
Và lúc này, mỗ nữ nhân nào đó nhìn bảy nam nhân trước mặt, hoang mang thốt lên: “Ta có làm gì đâu nga? Tại sao lại trêu chọc nhiều nam nhân đến vậy? Các ngươi đi đi, ta không chịu trách nhiệm a! Ta còn phải đi tìm mỹ nam nữa, nga~~~”
Đám nam nhân đồng thanh kêu lên: “Băng nhi, nàng dám!”