
Lang Phi
Giới thiệu truyện
Thể loại: xuyên không, sủng, 1vs1… Độ dài: 1457 trang word, 105 chương. Cover: wattpad.com, tangthuvien. Edit + Beta: Trúc Song, Tử Băng.
Nàng là một đặc công xuất sắc nhất của S quốc, luôn giữ bình tĩnh và sẵn sàng ra tay tàn nhẫn khi cần thiết. Nhưng trong một nhiệm vụ quan trọng, nàng đã bị bạn bè phản bội và bỏ mạng. Khi mở mắt ra, nàng nhận ra mình đã trở thành Lục tiểu thư của Thượng Quan Phủ – một cô gái nhút nhát và yếu đuối, luôn bị những kẻ khác khi dễ. Trong những thời điểm hỗn loạn của thế giới, phong vân giao thoa, hãy cùng theo chân nữ đặc công hiện đại này khi nàng lật ngược tình thế và đạt được vinh quang rực rỡ, với tài năng vượt trội khiến kẻ khác phải nể phục.
Đoạn ngắn 1: Trong bầy sói, một cô gái nhỏ sắp trở thành bữa ăn cho đám mãnh thú đột nhiên mở mắt, sát khí bùng phát bốn phía, khí lạnh toả ra khiến người ta hoảng sợ. Đối diện với những con sói đói khát, nàng không hề tỏ ra sợ hãi, mà đứng thẳng, ánh mắt âm trầm và tàn nhẫn quét qua bầy sói. Nàng bình thản nói: “Làm ta bị thương, trả giá đại giới! Giết!”
Đoạn ngắn 2: “Bằng thân phận đê tiện của ngươi, chỉ có thể làm cung nữ ấm giường, vọng tưởng làm phi? Ngươi nằm mơ!” Một mỹ nhân với vẻ mặt khinh thường nhìn thiếu nữ có hơi thở lạnh như băng trong đại điện, chế giễu một cách mỉa mai. Thiếu nữ lạnh lùng cười khẽ, ánh mắt đẹp lướt về phía thiết huyết nam nhân bên cạnh mỹ nhân, người lâu nay vẫn không biểu lộ cảm xúc gì. Nàng đang chờ đợi phản ứng của hắn. Trong ánh mắt thanh lãnh của nam nhân thoáng qua một chút đau đớn: “Ngươi vì sao không suy nghĩ cho bổn vương? Chẳng lẽ danh phận Trắc phi cũng không thỏa mãn ngươi sao?” Thiếu nữ ngạo nghễ cười đáp: “Đừng nói một cái Trắc Phi, cho dù là Chính phi, ta cũng không hiếm lạ, ta sẽ không cùng nữ nhân khác chia sẻ nhất phi.”
Đoạn ngắn 3: Trời xanh mây trắng, không gian bao la. Một nam nhân phong thần tuấn lãng chăm chú nhìn hai sinh vật ngân bạch giống sói mà không phải sói ở cửa, những động vật ‘đáng yêu’ giống hồ ly lại không giống hồ ly khiến khóe miệng hắn không ngừng run rẩy. “Tránh ra.” Đáng ghét, hai con thú này lại dám chặn đường hắn. Hai con ngân lang (hồ ly) chẳng hề ngại ngần trước cơn giận của nam tử, nhếch miệng ngăn cản: “Hừ! Hiện giờ hối hận, muốn tìm Hàn Hàn? Vọng tưởng! Cút!” Trong phòng, khuôn mặt thiếu nữ lạnh lùng…
Phượng Hạo Thiên, Tứ hoàng tử với bản chất hung ác và nham hiểm, nói: “Mười năm vội vàng đi qua, vào sinh ra tử cùng ngươi. Đã thành thói quen.” Phượng Hạo Dạ, Lục hoàng tử tà mị xinh đẹp thừa nhận: “Cho dù tan xương nát thịt, mất đi thiên hạ, bằng hữu xa lánh, ta cũng muốn đem nàng trói bên người.” Lí Phong, Tướng quân trung can nghĩa đảm, khẳng định: “Bại trận không đáng sợ, đáng sợ là vĩnh viễn mất đi nàng.” Triệu Dã, Đệ nhất công tử phong hoa tuyệt đại, nói với hy vọng: “Chỉ cần nàng quay đầu, sẽ thấy ta vẫn luôn dõi theo nàng.”