
Lang Hậu Truyền Kì
Giới thiệu truyện
Tác giả: Nhất Bán Công Tử.
Thể loại: Bách hợp, ABO, cổ đại, xuyên không, nhân thú, 1x1, HE...
Văn án: “Thật ra yêu hay không yêu đã chẳng còn như ban đầu quan trọng nữa…”
Nhẹ nhàng mở ra chiếc ô giấy dầu có họa tiết hoa mai, đôi bàn tay từng nắm giữ một sợi tơ hồng giờ đây buông lơi trong sự yếu ớt, mặc cho dòng thời gian dần dần xóa nhòa mọi thứ. Trong giấc mộng mùa xuân thu năm ấy, nàng gối đầu dưới tán cây tử đằng, tay trái che chở ánh nắng chói chang, trong khi tay phải nắm giữ một sợi nhân duyên l mờ mịt.
Người đứng dưới bóng cây sa la, bị ánh trăng vàng khuất bóng, đôi mắt biếc u buồn vẫn dõi theo hình bóng cô độc của nàng. Đoạn duyên phận của chúng ta thật nực cười khi nghĩ lại, thật đau xót khi nghe, chẳng khác nào một vở kịch không có hồi kết, mỗi bước đi đều sai lầm. Người nơi đó, mãi ngắm nhìn nàng giữa không gian mờ mịt. Nàng đứng đó, nhìn người vắt cạn duyên hoa, năm tháng trôi vội vã qua từng kẽ tay.
Đáng tiếc, giấc mộng quá dài, tỉnh dậy không nỡ, còn tiếp tục mộng lại quá bi ai. Hình bóng nàng dần khuất sau tán lá xanh rì rào của ngày hè mưa rơi, rồi nhẹ nhàng tan biến giữa cơn gió lá phong đỏ đầu thu. Người lặng lẽ dõi theo bước chân nàng, mùa xuân trôi qua với bóng cánh én chao nghiêng, đông đến khi tuyết rơi phủ trắng mái đầu.
Giấc mộng hạ thu đã tàn, nàng đang ở nơi nào, có nhìn thấy ánh trăng bạc ngoài khung cửa sổ? Trong muôn vàn con người mang trong mình những giấc mơ phù hoa, còn riêng nàng lặng lẽ tựa gối đầu, ngân nga một điệu tương tư. Người bên cạnh gối đầu, ôm ấp trong tim một bầu nhiệt huyết, lặng lẽ nghe điệu tương tư thấm đẫm phong sương, đáp lại nàng bằng một đoạn trường hoa tư.
Năm tháng ấy, còn nhớ hay đã quên? Lang Hậu Truyền Kỳ…