
Làm Nũng - Giác Giác Kim Thiên Dã Tưởng Thụy Giác
Giới thiệu truyện
Tác phẩm "作里作气" của tác giả Giác Giác Kim Thiên Dã Tưởng Thụy Giác (còn được biết đến với tên gọi Giác Giác Hôm Nay Cũng Muốn Ngủ) mang đến cho độc giả một thế giới tình cảm đầy hấp dẫn thông qua câu chuyện của hai nhân vật chính: Tần Tuế Minh và Kỷ Lạc Cẩn. Với nội dung xoay quanh mối quan hệ chặt chẽ giữa một người công chiếm hữu mạnh mẽ và một người thụ được cưng chiều, câu chuyện thể hiện những cung bậc cảm xúc mãnh liệt của tình yêu và sự chăm sóc như thể đang nuôi nấng một đứa trẻ.
Trong những trang truyện, Tần Tuế Minh, người luôn tỏ ra lạnh lùng và mạnh mẽ, thường tự hỏi về sự ràng buộc của mình với Kỷ Lạc Cẩn, một chàng trai ngây thơ và vô tâm. Mặc dù cậu không ý thức được sự áp bức và tôn trọng từ Tần Tuế Minh, nhưng sự kiêu kỳ và thiếu thốn kinh nghiệm trong tình cảm của Kỷ Lạc Cẩn lại khiến tình huống trở nên phức tạp và thú vị.
Đoạn trích tiêu biểu của câu chuyện mở đầu khi Tần Tuế Minh chưa kịp đáp lời thì Kỷ Lạc Cẩn đã thay anh trả lời: “Anh ấy về nhà, không đi đâu.” Sau khi cúp máy, Tần Tuế Minh thắc mắc: “Ai nói anh không đi?” và Kỷ Lạc Cẩn tiếp tục phân trần: “Không phải anh nói lát về nhà sao?” Cậu khéo léo chiếm ưu thế khi đã biết Tần Tuế Minh không thích ăn ngọt, nhưng vẫn vô tư lấy phần tráng miệng cậu yêu thích. “Không về nữa à?” cậu hỏi, với vẻ mặt không mấy vui vẻ: “Anh đừng đi cùng em, bọn Cố Sâm Mộc sợ anh lắm, anh đến không ai dám lại gần em, em chỉ có thể chơi với anh thôi.”
Tần Tuế Minh chạnh lòng cảm nhận cảm giác bực bội thoáng qua. Anh nắm chặt đũa nhưng rồi lại thả lỏng, sau đó nhấp một ngụm trà bên cạnh để xua tan cơn tức bực. Anh tự nhủ rằng tự nuông chiều bản thân thì cũng phải chấp nhận hậu quả.
Trong khi đó, sự xung đột giữa tình cảm và lý trí càng được khắc họa rõ nét hơn qua những cuộc trò chuyện của Tần Tuế Minh và Kỷ Lạc Cẩn. “Đương nhiên em không muốn đi cùng anh,” Kỷ Lạc Cẩn phản bác khi bị Tần Tuế Minh vuốt tóc, thêm vào lời nhắn nhủ lạnh lùng nhưng kiên quyết từ anh: “Không muốn đi cũng phải đi.” Hay khi Tần Tuế Minh khẳng định rằng “Không thích anh cũng không được chia tay,” cho thấy sự chiếm hữu không thể tránh khỏi trong mối quan hệ này.
Bên cạnh đó, sự phản ánh của Trần Bác Đào về Kỷ Lạc Cẩn cũng mở ra những nhận định thú vị: “Người như Kỷ Lạc Cẩn... phải chiều chuộng, nhưng cũng phải quản lý. Nhưng chiều quá cũng không xong, phải tìm được điểm cân bằng.” Một khái niệm hấp dẫn mà Trần Bác Đào thừa nhận: “Tao biết đếch đâu!” cho thấy sự bối rối mà bạn bè của Kỷ Lạc Cẩn gặp phải. “Loại khó chiều như em ấy, gái tao cũng chưa từng yêu.”
Đây là một câu chuyện cần thiết để những ai yêu thích thể loại sủng công cảm nhận, dù rằng “sủng công không nên đọc” theo như lời của người biên tập.