
Làm Nũng Cũng Vô Dụng
Giới thiệu truyện
Từ Tinh Miên chợt bị cuốn hút bởi một chàng trai, hay chính xác hơn là bởi vẻ ngoài của anh ta. Anh chàng này là chủ một quán mì sợi ngay trước cổng trường của cô. Hàng ngày, rất nhiều cô gái thường chọn cách giả vờ tình cờ ghé qua quán của anh. Dần dần, Từ Tinh Miên cũng bắt chước những cô gái ấy, tiếp cận anh và nói: “Anh rất thiếu tiền à?”
Hoắc Thừa Kiều ngạc nhiên, lập tức gỡ bỏ tạp dề. Anh ta thành thạo rút một điếu thuốc từ trong túi ra, châm lửa. Khói thuốc nhẹ nhàng bao trùm khuôn mặt, tạo nên một vẻ đẹp khác lạ khiến người ta phải chú ý hơn. Từ Tinh Miên rút một tấm thẻ ra và đặt trước mặt anh: “Anh cầm cái này đi.”
Hoắc Thừa Kiều nhướng lông mày lên, hỏi: “Cô bé, em muốn bao nuôi tôi à?” Từ Tinh Miên nghiêm túc lắc đầu: “Tôi biết đàn ông các anh luôn có sự kiêu hãnh riêng, đặc biệt là những người đẹp trai như anh nhưng lại chưa tìm thấy cơ hội. Số tiền này giống như là cho anh vay để phát triển sự nghiệp, kiếm nhiều hay ít đều phụ thuộc vào bản lĩnh của anh.”
Hoắc Thừa Kiều từ từ nâng ánh mắt lên: “Sau đó?” Từ Tinh Miên trầm ngâm một chút rồi nói: “Kinh doanh có lời lại đến bao nuôi tôi.”
Hoắc Thừa Kiều đã sống hơn hai mươi năm, theo đuổi lý tưởng yêu đương tự do không bị ràng buộc. Trước đây, anh chưa từng dính dáng gì đến bất kỳ cô tiểu thư nào. Cả giới thượng lưu đều đồn đoán rằng anh có vấn đề gì đó mà không thể gần gũi với phụ nữ. Đây cũng là lý do khiến anh từ chối tiếp nhận công ty, chứ chưa nói gì đến chuyện kết hôn. Mọi chuyện đã thay đổi khi người ta phát hiện anh bế một cô gái, rồi ném cô vào xe, sau đó cả hai biến mất cả đêm không về khách sạn.
Mọi người thầm nghĩ: Không dám nói có vấn đề gì mà giấu diếm luôn đấy.
[Tôi rất giàu nhưng vì truy lùng vợ, nên dù nghèo chút cũng chẳng sao.]