
Làm Khốc Bảo Chủ Tức Giận
Giới thiệu truyện
Thể loại: ngôn tình cổ đại, HE
Tóm tắt (Có thể spoil hơi nhiều. Nếu bạn không thích spoil thì nên tránh đọc):
Nhân vật nữ chính, Trịnh Tịnh Tuyết, được mệnh danh là đệ nhất mỹ nhân Hàng Châu. Không chỉ sở hữu nhan sắc tuyệt trần, cô còn xuất thân từ một gia đình giàu có, vì thế từ nhỏ đã được nuông chiều. Dù có nhiều người theo đuổi, Tịnh Tuyết không bao giờ lợi dụng họ để nhận những món quà quý giá; cô chỉ mong họ từ bỏ vì cô không hề yêu thương họ.
Nam chính, Quanh Chấn Tiêu, là bảo chủ của ‘Lãnh Diễm Bảo’, người có vẻ ngoài lạnh lùng tàn nhẫn. Ngay từ lần đầu gặp Tịnh Tuyết, anh đã hiểu lầm cô là người kiêu ngạo và chỉ biết lợi dụng nam nhân vì sắc đẹp của cô. Thật ra, cô chỉ đơn thuần nghĩ rằng ‘kỳ trân dị bảo’ chính là trái tim của cả hai người đều yêu thương nhau, nhưng hiểu lầm giữa họ lại càng thêm sâu sắc khi Tịnh Tuyết lợi dụng mối quan hệ với anh để thoát khỏi đám trai theo đuổi.
Khi một người trong số đó nổi giận và có ý định cưỡng bức cô, Tịnh Tuyết may mắn thoát được, nhưng trong lúc cố gắng lấy lại chiếc khăn tay, cô đã để rơi nó xuống nước và được Chấn Tiêu cứu. Bị ướt, cô vô tình chui vào lòng anh, lấy áo khoác của anh để che chắn. Không ngờ, một bà tám đi ngang qua đã thấy cảnh này và truyền bá khắp nơi. Sợ rằng sự việc sẽ ảnh hưởng đến danh dự của cả hai, cô đã chủ động đến xin lỗi, nhưng lại bị vị hôn thê của Chấn Tiêu gây khó dễ và tát cô, khiến anh phải xuất hiện để bảo vệ.
Khi anh nhận ra mình thực sự trân trọng Tịnh Tuyết và cô cũng nhận ra tình cảm dành cho anh, cả hai bắt đầu tiến gần hơn đến nhau.
Nhưng từ lúc đó, nội dung truyện trở nên... 18+. Ban đầu, người viết từng thấy câu chuyện khá thú vị. Tịnh Tuyết không chỉ xinh đẹp mà còn có tâm hồn thiện lương. Còn Quanh Chấn Tiêu, dù có vẻ ngoài như ác quỷ thì lại trở nên mãnh liệt khi yêu. Tuy nhiên, một điểm không hợp lý là Tịnh Tuyết rất quyết đoán trong việc từ chối tất cả đàn ông theo đuổi, nhưng lại dễ dàng yêu Chấn Tiêu. Dĩ nhiên, anh đã cứu cô, nhưng đó không phải lý do cụ thể để cô có tình cảm với anh. Cả hai đều còn rất trẻ (khoảng 17-18 tuổi), và một cô gái lớn lên trong gia đình có giáo dục thì khó lòng chấp nhận chuyện thân mật trước khi hôn ước.
Thời cổ đại luôn coi trọng trinh tiết, và việc không có hứa hẹn mà tự hiến thân thật sự là điều khó chấp nhận. Tính cách của cô rất giống một người sống đúng chuẩn mực, đồng thời, việc còn rất nhiều đoạn mô tả nóng bỏng trong nửa sau truyện khiến người viết cảm thấy không thoải mái. Việc dành quá nhiều thời gian chỉ phục vụ cho những tình tiết giao hoan khiến tác phẩm chuyển sang hướng của tiểu thuyết người lớn, thay vì một câu chuyện tình yêu sâu sắc.
Tóm lại: nửa đầu truyện thì thú vị, nhưng nửa sau lại chứa toàn những cảnh nóng bỏng, không còn tính hấp dẫn của cốt truyện nữa.