
Lạc Nguyệt Đãng Hoa Chi
Giới thiệu truyện
Huang Fang
Thể loại: cổ trang, đoản văn (5 chương), khách trọ x khách điếm lão bản
Vào một ngày mưa bình thường tại Giang Nam, gió đêm lướt qua hành lang, hòa quyện cùng mùi tanh của bùn đất và hương cỏ xanh. Dưới hành lang, ánh sáng từ các đèn đuốc đã tắt, chỉ còn mình Từ Nguyên cầm theo cây nến và chiếc dù, di chuyển qua các ngóc ngách. Đột nhiên, một cơn gió mạnh thổi qua, thổi tắt ngọn nến, để lại một làn khói nhỏ lan tỏa. Âm thanh của mưa rơi xuống đất ngày càng rõ nét, lộp độp lộp độp va chạm vào những tảng đá xanh. Xa xa, tiếng người và tiếng ẩu đả mơ hồ vọng lại.
Trong gió có chút mùi vị tanh ngọt, rất nhẹ nhưng lại khiến lòng người bất an, xao động. Từ Nguyên vội vã bước nhanh hơn, khi tới gần cánh cửa ở tiền viện thì gặp phải một cơn gió mạnh khiến nó bị đẩy bật mở, phát ra âm thanh kẽo kẹt vang dội. Y vươn tay đóng cửa lại, bất ngờ bị chặn lại bởi một sức mạnh mãnh liệt.
Trước mắt Từ Nguyên, một thanh kiếm chắn ngang giữa hai cánh cửa, bên dưới là một nam nhân mặc hắc y, nằm sõng soài trên đất, nước mưa xung quanh phủ đầy và mang theo màu hồng chói mắt. “Lão bản, tá túc.”