
Ký Ức Ai Cập
Giới thiệu truyện
Thể loại: Xuyên không, đồng nhân Nữ Hoàng Ai Cập.
Như nhiều tác phẩm đồng nhân về Nữ hoàng Ai Cập khác, việc bỏ chính cưng phụ đã trở thành một truyền thống ngầm. Câu chuyện xoay quanh nhân vật nữ hoàng Asisu, niềm kiêu hãnh của Ai Cập một thời, cho đến khi Carol xuất hiện. Việc viết nên bộ đồng nhân này không gì khác ngoài mong ước của tác giả trong việc mang lại hạnh phúc cho Asisu. Đồng thời, tác giả cũng muốn tìm hiểu lý do tại sao vị hoàng đế trẻ tuổi lại có thể từ bỏ cả chị mình để bảo vệ con gái của Nữ thần Sông Nile. Hoàng tử Izumin, ngay từ lần đầu gặp gỡ, đã yêu say đắm cô gái với mái tóc vàng rực rỡ. Thế nhưng, mái tóc vàng như ánh dương của Carol không thể nào che khuất vẻ đẹp rực rỡ của Asisu. Mọi người xung quanh chỉ biết nâng niu, che chở cho vị hoàng phi mỏng manh, mà không hề hay biết rằng Asisu cũng chỉ là một cô gái bình thường.
Dưới vẻ lạnh lùng và tàn nhẫn ấy, trái tim nàng lại đang thổn thức từng nhịp, ngập tràn những mối tình, địa vị và tình thân. Tất cả những gì nàng cố gắng xây dựng từ thuở nhỏ, tưởng chừng như đã nắm giữ hạnh phúc trong tay. Thế nhưng, một cô gái tên Carol đã xuất hiện và cướp đi tất cả. Asisu cảm thấy đau đớn và không thể tha thứ, không thể chấp nhận điều đó. Sau một giấc ngủ dài, nàng tỉnh dậy và phát hiện rằng mình đã trải qua hai kiếp người, với cùng kịch bản: bị người khác cướp đi mọi thứ mình đã nỗ lực xây dựng. Cuối cùng, chỉ một lời xin lỗi có thể khiến mọi thứ trở lại như cũ ư? Đã quá muộn, nàng không cần đến lời xin lỗi đó. Nếu được sinh ra lần nữa, nàng thề sẽ không mù quáng yêu kẻ bội bạc ấy, không cần hắn, nàng vẫn có thể sống tốt và trở thành Nữ Hoàng Ai Cập.
Bộ truyện này không dành cho những fan cuồng của Carol, vì tác giả sẽ không để Carol lấn át hào quang của Asisu thêm nữa. Không nhằm mục đích ghét bỏ Carol, nhưng không thể chấp nhận nổi một hoàng phi lại ngây thơ đến nỗi tự đặt bản thân vào những tình huống nguy hiểm hết lần này đến lần khác. Vẻ trong sáng, ham chơi của Carol đã khiến không biết bao nhiêu người phải mất mạng. Sau mỗi lần được cứu, chỉ thấy vài giọt nước mắt rơi, vài câu tự trách bản thân cùng sự an ủi từ Menfuisu, hay lời thề hy sinh từ các quân lính Ai Cập. Thế nhưng, không có lấy một chút kinh nghiệm rút ra từ những sai lầm, lần sau cô lại tiếp tục bị bắt và cứu ra, tạo ra một vòng lặp không biết đã lặp lại bao nhiêu lần trong câu chuyện.
Nếu như trong Ký ức Ai Cập, Carol sẽ không được nhiều cơ hội để khiến ai phải chết vì mình nữa, nàng cần phải học cách tự trưởng thành. Kiến thức từ thời hiện đại không chỉ để khoe khoang, mà còn cần phải biết tự cân nhắc và suy xét hậu quả từ hành động của mình. Hơn nữa, cần phải học cách tự chịu trách nhiệm với những gì mình đã cướp đoạt từ người khác, như sự nóng tính và bạo lực của hoàng đế đối với nàng. Để có thể tồn tại giữa những cạm bẫy của cuộc chiến quyền lực mà không làm liên lụy đến những người xung quanh, Carol cần phải trưởng thành. Ký ức Ai Cập, một phép mầu đang ngủ quên, sẽ bừng tỉnh mạnh mẽ. Nó đẩy bánh xe vận mệnh luân chuyển, dòng thời gian sẽ chảy qua không bỏ sót bất kỳ ai, và vận mệnh đã cuốn tất cả lại với nhau.
"Ai Cập! Quê hương của ta, nơi có dòng sông Nile vĩ đại chảy qua, ta lớn lên giữa hai mùa lên xuống của nước sông... Ta... Ta đã trở về rồi!"