
Kiếm Ủng Minh Nguyệt
Giới thiệu truyện
Tác giả: Sơn Chi Tử
Source: Wikidich - Converter: Reine
Số chương: 97 chương chính + 3 chương phiên ngoại
Thể loại: Ngôn tình, Cổ đại, HE, Tình cảm, Ngọt sủng, Hào môn thế gia, Cung đình hầu tước, Duyên trời tác hợp.
Văn án
Thương Nhung, thiên kim của Vinh Vương phủ, được sinh ra trong một dị tượng kỳ lạ. Khi vừa tròn một tuổi, cô đã được đưa vào hoàng cung và được phong làm Minh Nguyệt công chúa.
Vào năm thứ 31 của triều đại Thuần Thánh, trong một cuộc hành trình xa của thiên tử, hoàng gia đã bị phản quân tập kích. Từ đó, Minh Nguyệt công chúa, Thương Nhung, đã phải lạc lối đến Nam Châu.
Trong một ngày tuyết rơi dày, cô tình cờ gặp một thiếu niên mặc áo đen, người đang cầm trong tay một thanh trường kiếm dính máu, với tuyết phủ đầy vai và đôi mắt sáng ngời, đẹp tựa thiên nhiên. Thiếu niên đó, bắt đầu cởi nắp bầu rượu bằng răng, định bỏ qua cô thì lại nhìn thấy ánh mắt mong chờ của Thương Nhung.
“Ngươi khát?” hắn hỏi.
Thương Nhung gật đầu. Thiếu niên, với nụ cười khẽ cong đôi mắt, chỉ về nền tuyết trắng, ngỏ ý, “Không bằng ăn một miếng?”
Tiểu công chúa kiêu kỳ, đầy quyết tâm, lắc đầu nói, “Dơ.”
Hắn dường như tìm thấy điều gì thú vị, “Ngươi không chê ta dơ?” Nháy mắt tiếp theo, hắn tiến đến, rót cho nàng một ngụm rượu mạnh. Thương Nhung, cổ họng nghẹn ngào, mặt mũi đỏ bừng, thấy hắn cười đầy thần thái bạo liệt.
Khi Thương Nhung được hắn cứu vớt, cô mới hay rằng hoàng tử này thực ra là một sát thủ, luôn sống trong dòng xoáy chém giết. Tuy nhiên, từ khi có nàng bên cạnh, hắn lại có thêm một nhiệm vụ mới – chăm sóc cho nàng.
Trang phục của cô phải lộng lẫy, giày phải thêu hoa khảm châu, bữa ăn nhất định phải có thịt ngon, và tóc cũng cần hắn chải chuốt.
- Ngày nọ, thiếu niên sau một đêm giết người trở về, chỉ mới chợp mắt một canh giờ. Vừa ngáp dài, hắn vừa chải đầu cho nàng: “Ngươi thật phiền toái.” Âm thanh, có phần uể oải.
“Thực xin lỗi.” Thương Nhung thành khẩn xin lỗi.
“Không quan hệ.” Thiếu niên bị ánh mắt của nàng nhìn chằm chằm, bỗng nhiên vứt bỏ tất cả kiên nhẫn.
- “Ta muốn nắm kiếm này trong tay, - mới dám bước lên Dao Đài, ôm trọn Minh Nguyệt.”
*Dao Đài: Lâu đài làm bằng ngọc, chỉ nơi ở của các vị tiên.