
Kịch Giả Nhưng Yêu Anh, Là Thật!
Giới thiệu truyện
Gió vẫn lướt qua… Tâm tư con người thật khó đoán định… Cây muốn yên tĩnh… nhưng gió chẳng ngừng thổi… “Khả Băng… đồ ngốc như em sao có thể làm tôi đau lòng đến thế này? Tên em là Băng… nhưng ấm áp vô cùng! “ Một viên đá nước khả ái” hay chính xác hơn, là một viên kẹo ngọt. Nhiều người khát khao có được, nhiều người muốn nếm thử, mặc dù bề ngoài em không nổi bật, nhưng khi vị ngọt lan tỏa trong cổ họng… mọi thứ dường như biến mất. Vị ngọt khó có thể nắm giữ. Nhưng tôi chỉ ước nó sẽ mãi là của riêng mình… cũng như em!”
“Vũ Ngọc Khả Băng… cô em họ khốn nạn! Em thật quá đáng, 10 năm trước… ngay lần gặp đầu tiên, tôi đã phải lòng em rồi, em có biết không? Tôi ghét cái danh anh em họ vô cùng. 10 năm trước tôi chỉ là người đến sau, sau cái người ấy. Nhưng 10 năm sau, khi đã gặp lại và nhận ra em, em đừng mong thoát khỏi tôi. Khả Băng! Em phải là của tôi.”
“Là tình yêu sao? Vị mà tình yêu mang đến là thế này sao? Ngọt ngào nơi đầu lưỡi, nhưng đắng chát ở cổ họng. Rốt cuộc, sau biết bao chuyện xảy ra… tôi nên là “khả ái” hay “băng lãnh”? Nên quên anh… hay tiếp tục chờ đợi?” Đã 10 năm từ ngày ấy… và 20 năm từ khoảnh khắc đó… định mệnh đã chia cắt chúng ta, tạo ra một vòng xoáy số phận khó mà thoát khỏi. Không một ai, dù anh tuấn hay tài giỏi đến đâu, nằm ngoài hai chữ “định mệnh”. Và vòng xoáy định mệnh sẽ dẫn dắt chúng ta đến đâu? Hãy để thời gian trả lời… đừng cố chống chế làm gì…”