
Khuynh Thế – Thiên Hạ Duy Song
Giới thiệu truyện
Thể loại: cổ trang, giang hồ, hỗ công, cường công cường thụ. Dưới ánh hoa đào nở rực rỡ, một thân ảnh trong sắc hồng nổi bật. Xung quanh là những tà áo hồng, mái tóc hồng, và ánh mắt hồng đồng, tất cả như bừng sáng giữa không gian đỏ rực như ngọn lửa. Ngạo Thần Cung, cung chủ nổi danh giang hồ, sở hữu vẻ đẹp khuynh thành tuyệt thế, một nét tà mị đầy mê hoặc lòng người. Tính tình của hắn lại vô cùng tàn khốc và lạnh lẽo, thiếu đi hơi thở nhân tính. Người đời khinh ghét hắn, chỉ trích hắn, coi hắn là một kẻ tà ma yêu mị, kẻ từng sát hại phụ thân, hại huynh đệ, và diệt trừ những kẻ cố chấp trên con đường thống nhất võ lâm. Thế nhưng, ít ai biết rằng, đằng sau hào quang rực rỡ ấy là vô vàn những giọt máu hồng, những nỗi đau dằn vặt cùng sự gian khổ tuyệt vọng… Chẳng ai thấu hiểu, chẳng ai hay biết, những năm tháng đã qua.
Thiếu niên mang trong mình nỗi căm hận mãnh liệt và niềm bi ai không có ai chia sẻ, cùng một mảnh ký ức đã bị lãng quên… “Hắn nói, ngươi sẽ hối hận, ngươi nhất định sẽ hối hận. Hắn nói, một ngày nào đó, ta sẽ cho những kẻ đã tổn thương ta phải trả giá thật nặng nề. Hắn nói, từ nay về sau tâm ta đã chết…” Hắn là… Hách Liên Cô Tuyết.
“Đa tình công tử”, “Thánh thủ độc tiên”, là những danh xưng mà thế nhân chỉ dùng để chỉ một người: Nam Cung Lộng Nguyệt, giáo chủ Nhật Nguyệt Giáo. Sát khí lạnh lẽo, hương sen dịu dàng, cùng với vẻ đẹp tao nhã và tà mị, đôi mắt tử sắc phượng nhãn chứa đựng sự đa tình. Trong bộ bạch y, tóc tử phát, thân hình của hắn cao ngạo tôn quý, mờ ảo như một bóng tiên. Chính sự xuất hiện của Nam Cung Lộng Nguyệt… đã làm chấn động lòng người.
Mười năm mòn mỏi chờ đợi hình bóng ấy, đau đớn, sủng nịch, thương yêu… tất cả vì hắn. Nhưng hắn lại không hay biết và không hiểu… Bởi vì… hắn đã quên. “Ta, Nam Cung Lộng Nguyệt, có hai điều may mắn nhất trong đời. Một là, thật lâu trước đây, ta đã gặp hắn. Hai là, ta đã dùng toàn bộ sinh mạng để yêu thương hắn.”
~oOo~
Hai yêu tà nam tử, với tính cách khinh cuồng và tà mị, ngạo nghễ đứng sừng sững trên đỉnh thiên hạ. Một lần chạm mặt, trở thành ký ức nối kết suốt cuộc đời, chằng buộc sâu sắc tận linh hồn. Nhìn nhau bằng ánh mắt tử nhãn hồng đồng, trong mắt chỉ có hình bóng của đối phương. Họ vừa là kẻ thù, vừa là ái nhân, mang trong mình một tầng cấm kỵ, chịu sự nguyền rủa của thiên địa.