
Khuynh Thế Phồn Hoa
Giới thiệu truyện
Tác giả: Nhất Bán Công Tử
Thể loại: Bách Hợp, ABO, Cổ Đại, HE, Ngược...
Giới thiệu:
Nửa cuộc đời bị lưu lạc, nửa cuộc đời tràn đầy cố chấp... Một tâm hồn ôm ấp giấc mộng thống trị thiên hạ, lạc giữa những loạn lạc và chiến tranh. Nàng hoài niệm những ngày thanh xuân, lúc bên nhau tựa gối, cùng nhau ngắm hoa rơi. Sinh tử mờ mịt, chẳng ai hiểu được nỗi tương tư kéo dài vạn kiếp, trong một kiếp người nhạt nhẽo chẳng có gì đặc biệt trôi qua.
Dưới thành, hình bóng nàng trong bộ hồng y xuất hiện, tấu lên khúc nhạc huy hoàng giữa khung cảnh loạn lạc, khiến lòng người như bị gặm nhấm bởi nỗi đau.
Người ta từng nói "cổ nhân chinh chiến kỷ nhân hồi", vận mệnh nắm trong tay, càn khôn đảo lộn đen trắng. Nàng, là tội nghiệt của người, và người lại là giấc mộng thanh xuân của nàng. Bầu trời xa xôi, hình bóng người như bức tranh ngàn sắc, giữa không gian u ám của mùa thu, nàng chấp nhận chìm đắm trong giấc mộng.
Người dùng bút thanh loa để vẽ nên hình dáng của nàng, còn nàng ôm trọn nỗi nhớ thương giữa dòng chảy của mùa xuân và mùa thu. Dưới ánh đèn tàn năm ấy, ai có thể thấy được bóng dáng nàng nơi cuối vầng trăng bạc, ngước nhìn về một chân trời tràn ngập khát vọng.
Người như là gió cát ở biên ải, còn nàng là bản nhạc bi hoan vang vọng khắp nơi.
“Thiên hạ này có quân quý nào dám cùng Nạp Thiểu Song so bì? Nạp Thiểu Song giống như một thanh kiếm, nếu biết dùng tất sẽ có thể khiến địch thủ chết dưới lưỡi kiếm đó, còn không chính ngươi sẽ máu chảy thành sông, vạn kiếp bất phục.”
Trong những tháng ngày phồn hoa đó, người hận sắc đẹp khuynh thành của nàng, nàng lại hận bản lĩnh của người anh hùng. Anh hùng năm ấy khó lòng vượt qua ải mỹ nhân, như người say đắm trong hương thơm mái tóc mềm mại.
“Ta muốn cắt đứt tương tư, đoạn đi thương nhớ, để chẳng còn biết nhớ một người đến khắc cốt ghi tâm. Ta muốn hủy đi dung nhan khuynh thành, phá bỏ điệu trường hoa tư, dập tắt đi ánh sáng linh lung từ đôi mắt rạng ngời ấy. Ta muốn trở thành một kẻ điên, cùng nàng sống một kiếp hoang đường cố chấp, bỏ lại sau lưng thị phi trắng đen. Ta muốn trở thành kẻ say, cùng nàng say trọn một đêm, quên đi binh đao khói lửa sau lưng.”
Đêm nay dài đằng đẵng, nước mắt rơi quá nhiều, nỗi đau quá lớn, chỉ trách rằng giấc mộng thanh xuân năm ấy không thành hiện thực. Bút thanh loa không thể vẽ nên dung nhan khuynh thành, lại càng không thể vẽ được đôi mắt không bao giờ rơi lệ.
“Có phải ta đã từng gϊếŧ nàng hay không?”
Nạp Thiểu Song nâng mắt lên, một đôi lưỡng sắc mâu hiện ra vẻ ngây ngốc: “Ni?”
Người ở trên kiên trì giải thích: “Kiếp trước ta đã gϊếŧ nàng, cho nên kiếp này mới phải trả lại toàn bộ, yêu nàng đến không còn gì để mất.”
Quân sở thực, đình đình như cái hĩ
Quân sở ngôn, thôi xán nhiên bất tẫn
Vọng bất đoạn, tuế nguyệt dĩ liên y
Chí tôn lộ, chinh chiến vô quy ý
Hỏa tang hoa niên niên khai, niên niên tạ, ngã, phạ thị đẳng bất đáo liễu.
* -------------------------------
Dịch:
Quân ở nơi nào dựng lên đình đài cao vót tựa như ô che vậy?
Quân nói, ánh sáng lộng lẫy đốt vào vô tận
Không ngừng ngóng trông, năm tháng đã từng rung động
Đường đến chí tôn, chinh chiến không có ý trở về
Cây dâu đỏ hàng năm đều ra hoa, hàng năm lá rụng, ta, sợ là không đợi được nữa...