
Khuynh Thế Cuồng Phi
Giới thiệu truyện
Nàng là một thiên tài trong lĩnh vực võ học của Cổ Võ Gia Tộc, đồng thời cũng là một tài năng y dược nổi bật của thế kỷ 21. Tại Hoa Hạ Đế Quốc, nàng được mệnh danh là Song Sắc Thiên Tài - Tuyệt Sắc Hồng Y. Trong một lần thực hiện nhiệm vụ, nàng tình cờ phát hiện ra một bí mật lớn. Khi chạy trốn khỏi tử thần, nàng chứng kiến những người bạn thân thiết, những người đã đồng cam cộng khổ cùng nàng, ngã xuống trước mắt. Nhảy xuống vực sâu, nàng lại bị một luồng sáng bất ngờ khiến mình ngất đi.
Khi mở mắt ra, nàng nhận ra mình đang nằm trên một chiếc giường lụa hồng, trói chặt như bánh chưng, bên cạnh là một chàng nam tử tuyệt mỹ, yếu ớt nhưng có nụ cười ôn hòa, ngần ngại hỏi: "Ngươi không sao chứ?". Với đôi mắt dịu dàng và lạnh lùng ấy, cùng với việc nàng không có nơi nào khác để đi, nàng quyết định ở lại làm một vị nương tử hữu danh vô thực của hắn. Nàng giúp hắn chữa bệnh và tiện thể ăn chút đậu hủ của người ta. Tuy nhiên, nam nhân kia chính là một “keo dán” siêu dính, không dễ gì mà có thể gỡ ra được... Hắn là Vương gia nhàn tản của Tây Lăng Quốc, tuấn mỹ vô song, thông minh tuyệt đỉnh, nhưng lại mắc một bệnh nặng dai dẳng khiến mọi người đều tiếc nuối. Người đời chỉ biết hắn ôn hòa và xa cách, nhưng ít ai biết rằng hắn lại lãnh khốc và thiếu tình cảm, trong khi bản lãnh của hắn lại to lớn tới mức nào. Có tin đồn rằng hắn khắc thê, chỉ có thiên nữ mang Sát mệnh mới có thể chế ngự được hắn. Khi đang du ngoạn cùng Phụ Hoàng, nàng bất ngờ rơi từ trên trời xuống và đụng phải hắn. Từ đó, nàng trở thành Tân nương thứ 18 của hắn. Ban đầu, hắn chỉ tò mò muốn tìm hiểu về "thiên nữ" mà vô tình rơi xuống bên mình, nhưng không ngờ lại bị nàng cuốn hút. Vì lý do đó, nương tử, nàng không thể bỏ mặc người bệnh mà ra đi như vậy được!!!
Đoạn ngắn 1: "Ừm... Đây là nước thuốc ta đã điều chế. Cho thêm chút Tử Đăng Thảo và Huyết Liên vào sẽ có tác dụng tốt hơn. Mỗi ngày ngươi ngâm mình 1~2 canh giờ thì tốt lắm! Được rồi, vào trị liệu đi." Nàng vui vẻ nhìn nam nhân tuấn mỹ trước mặt và tay chỉ chỉ vào thùng gỗ lớn đầy dược liệu, hơi nhíu mày, "Sao còn chưa vào, nhanh lên." Nam tử hơi ngạc nhiên nhưng vẫn giữ nụ cười nho nhã, trêu chọc nhìn nàng, "Linh Lạc, tuy chúng ta đã là phu thê nhưng e rằng... Hay là... nàng muốn giúp ta...? Nếu vậy, ta đây rất hân hạnh..." "Hử? Giúp ngươi? A, ta còn chưa có tốt đến vậy, chẳng qua... Mỹ nam cường tráng ta đã thấy nhiều, nhưng mỹ nam bệnh tật... Thuận tiện có ngươi ở đây, xem luôn chẳng phải tốt sao?" "..." "Sao vậy? Chẳng phải người nói rất hân hạnh sao? Cởi ra nhanh đi!!!" "..."
Đoạn ngắn 2: "Dạ công tử đây là..."" "Ta? Ta đương nhiên là..." Nam tử được gọi là Dạ hơi nhướng mi, hứng thú nhìn bạch y nam tử tuấn mỹ trước mặt "... của Linh Nhi... nam nhân!!" Bạch y nam tử nhìn hồng y nữ tử đang vui vẻ ăn bánh phía sau, dịu dàng mở miệng, "Linh Nhi, ta... Khụ khụ..." Hồng y nữ tử thấy vậy hơi nhíu mày, bĩu môi ngước nhìn tử y nam tử gọi Dạ, "Đừng chọc tức hắn, Dạ... Ta tốn công sức mấy tháng mới làm thân thể hắn tốt lên đó!" "Phì... Vậy mấy cái tin đồn hắn ta... Không được là thật hả?" "Ừm, theo ta thấy nơi đó cũng khá xinh đẹp, không có dấu hiệu bị hư..." Ngoài sảnh, một đám người mặt đỏ tại hồng vất vả nhịn cười tự thôi miên mình, "Ta không nghe thấy gì hết... nhưng mà... Vương gia có... được không?.." "..." "Hửm? Thiên, ngươi sao vậy?" Nam tử bạch y thở hổn hển, có chút vô lực rũ đầu, "Linh Nhi, hình như ta bị hạ xuân dược..." "Xuân dược? Dễ thôi... A này.. này..." Trạch viện bên cạnh, thần y Sở Vân tức giận rống lên, "Mẹ kiếp!!! Xuân dược lão tử cực khổ nghiên cứu đâu rồi?? Ám Tam, ngươi lăn ra đây cho ta!!!! Có phải tên kia sai ngươi sang lấy không hả?^´+₫!`!)");):):?:%;€<]#-_-_..." Còn bên ngoài, người làm Vương phủ rốt cuộc cũng chứng thực được Vương gia nhà họ có... được hay không...