
Khuynh Thế
Giới thiệu truyện
Thể loại: Cổ đại, Đoản văn, SE
Áo y màu đỏ tung bay trước gió, nàng đứng trên Kì Thiên Đài, ánh mắt lạnh nhạt ngh nhìn xuống trăm quan đang cúi đầu. Tầm mắt nàng dừng lại ở người thị vệ đứng bên phải, người này không như những kẻ khác khi mặc giáp bạc và giày đen, bên hông còn đeo ngọc bội màu xanh đặc trưng của phủ Công chúa. Chính là thị vệ trưởng phủ công chúa, người mà nàng yêu thương.
Thị tỳ bên cạnh dâng lên ba chén rượu thánh, nhưng nàng không động đậy, chỉ hơi cúi đầu, vẻ mặt kiêu ngạo vẫn nhìn chằm chằm người ấy. Lúc này, không ai dám thúc giục nàng, khiến lễ tế trời bị gián đoạn, trong khi trăm quan ở dưới đài bắt đầu xôn xao. Những âm thanh này cuối cùng cũng gây ảnh hưởng đến thị vệ trưởng có vẻ thờ ơ. Hắn quay đầu, ánh mắt gặp ánh mắt công chúa. Mũ phượng áo choàng vai, công chúa của hắn là người đẹp nhất trong thế gian. Nhưng công chúa lại là người mà hắn vĩnh viễn không thể chạm tới, chỉ có thể nhìn thôi... đã là vượt quá kỷ cương.
Vân Thịnh nắm chặt thành đấm, biểu cảm không thay đổi, hắn quay đầu, quyết tâm cắt đứt cái nhìn đang giao nhau, chỉ cúi đầu nhìn xuống mặt đất. Rèm ngọc che đi khóe môi cong như cánh cung, vừa khổ sở vừa như chấp nhận số phận. Tay áo phất qua chiếc khay khắc hoa rồng, nàng giơ chén rượu thứ nhất lên, quốc sư đứng sau cao giọng tuyên bố: “Bái trời!” Nàng dơ cao chén rượu qua đầu, một chén rượu vẩy lên trời xanh, khuôn mặt nàng mang vẻ bình tĩnh cùng hào khí của một nam tử: “Từ biệt đất nước.”
“Bái đất!”
“Từ biệt dân chúng.”
“Bái tổ!”
“Từ biệt gia đình.”
Nghi thức hoàn thành, Vĩnh Minh công chúa của Đại Tề ngồi lên xa giá tiến về Việt quốc phương nam, từ đó công chúa Khuynh Thế của Đại Tề khó lòng trở về. Tỳ nữ bên cạnh muốn đỡ nàng, nhưng Khuynh Thế vung ống tay áo, ra hiệu cho tỳ nữ lui sang một bên. Nàng tháo mũ phượng tơ vàng trên đầu và bất ngờ ném thẳng xuống chân Vân Thịnh. Vân Thịnh hoảng hốt ngẩng đầu, và thấy Khuynh Thế rút ra một chiếc trâm cài đầu, thật ra là một lưỡi dao mỏng. Đó là món quà hắn tự tay làm cho nàng vào lễ cập kê năm nàng mười lăm tuổi, để nàng phòng thân khi gặp nguy hiểm. Nàng luôn giữ gìn nó như bảo bối, không ngờ lần đầu sử dụng lại diễn ra trong hoàn cảnh này.
Vân Thịnh đang định khuyên nàng về quyết định điên rồ, thì hành động của nàng khiến hắn sững sờ. Hắn còn chưa kịp đến bên nàng, đã chứng kiến Khuynh Thế xõa tóc, dùng dao nhỏ cắt đứt mái tóc dài, để tóc đen như tơ bay lượn khắp trời. Trăm quan kinh hãi, Hoàng đế đang xem lễ cũng đứng dậy, nô phó và thị vệ trên đài quỳ gục xuống đất, chỉ có Vân Thịnh ngây người đứng đó, đôi mắt ngẩn ngơ nhìn vào mắt Khuynh Thế, không biết làm sao thoát ra. Hắn nghe giọng nói yếu ớt của nàng vang lên: “Tế công chúa Khuynh Thế, từ biệt... cùng chàng.”
Lời nói ấy tựa như xiềng xích, giam cầm cả đời Liễu Vân Thịnh. Cả đời... Khuynh Thế cương quyết xoay người, cúi đầu lạy hoàng đế: “Lần này Khuynh Thế đi không bao giờ có thể trở về, nguyện lấy tóc thay người lưu lại Đại Tề! Chúc cho xã tắc trường tồn, mong cho quốc gia trường an!” Nàng dập đầu ba cái, như thể khiến cho cả ba ngàn dặm quốc thổ Đại Tề rung động.
Trăm quan im lặng, Hoàng thượng trầm ngâm. Khuynh Thế đứng dậy, lưng thẳng và ánh mắt không còn lưỡng lự, quyết tâm bước xuống kiệu hoa đang chờ dưới Kì Thiên Đài. Không có lấy một phần lưu luyến. Áo y vì lễ bái mà dính bụi bặm, mái tóc nàng xộc xệch, trên trán chảy ra chút tơ máu, nhưng trong mắt Vân Thịnh, Khuynh Thế như vậy mới thực sự khiến người khác kính nể. Trên đời này sẽ không bao giờ còn có một cô gái như nàng, sẽ không bao giờ...