
Không Lấy Hoàng Thượng Hắc Ám
Giới thiệu truyện
Thể loại: Cổ đại, nhẹ nhàng, chút hài hước, HE
XCouple: Đông Phương Tuấn Lạc x Cố Phiêu Tuyết
Trong tể tướng phủ, một âm thanh cao vút vang lên: “Đến đến đến, mau tới đặt tiền, nếu không đặt nhanh ta liền mở! Tận dụng thời cơ, không nên để mất, ôi chao ~” Đúng vậy, nàng chính là đại thiên kim trong tướng phủ, mê mệt với việc đánh bạc, quân bài, mạt trượt, hai mươi bốn điểm, không có chỗ nào nàng không nắm rõ.
Một lần khi họ tụ tập đánh bạc, đã bị hồ ly lão cha bắt được. Ông ta xuất ra một quyển thánh chỉ, khóc lóc, diễn xuất bi ai và nghẹn ngào, tóm lại là cuối cùng đã lừa nàng vào cung. “Ai, Tuyết Nhi a, cha cũng là không có cách nào a……” Nếu phải làm rường cột quốc gia, cuối cùng ông quyết định như vậy, tiểu hồ ly con trong nhà cũng phải dâng ra ngoài.
Khi xuất giá, đương kim Hoàng Thượng ca ngợi sắc đẹp trong hậu cung, xe liễn còn chưa đến cung môn, tam đại phi tử đã giao hội ở đầu phố và cạnh tranh rất mạnh mẽ. Không hề nghĩ đến chuyện đoạt sủng, nàng lại vô tình chạm vào âm thanh (chơi đàn í ạ), một khúc nhạc, đàn chết một Trung Thư Lệnh, huỷ hoại một Lương thục phi.
Hắn thiết kế để nàng trở thành hoàng hậu, nhưng nàng lại một mực hóa giải mọi chuyện. “Hoàng Thượng, nô tì thực không biết đánh đàn……” Nàng đáng thương nói. “Ái phi…… Quân vô hí ngôn, ngươi đừng khiến trẫm nuốt lời.” “Kia…… Được rồi,” nàng chớp mắt, che giấu ý cười trong đôi mắt, bàn tay nhỏ bé bắt đầu vung lên: “Dát chi…… Bùm bùm…… Ba đát……” “Thật có lỗi, ta thật sự không biết đánh đàn……”
“Ái phi, nghe nói, Lạc Tuyết điện này của ngươi có trăm điểu hướng phượng kỳ cảnh?” “Thưa vâng, nhưng là, chim chóc cũng không còn……” Nàng bất đắc dĩ khoát tay nói. Vẻ mặt của hắn hiện lên một tia âm trầm: “Ân? Ái phi, chim chóc không có?” “Đúng vậy…… Bởi vì — nô tì đã bắt bọn nó nướng hết!” Nàng cười tươi, không quên hỏi ngược lại: “Hoàng Thượng, ngươi muốn nếm thử điểu thịt nướng kia? Rất thơm, ăn được.”
Vào một ngày trời trong xanh, hoàng cung dưới bầu trời vạn dặm không một đám mây. Xem tinh trên đài, hắn nói: “Mục đích đời ta là gặp gỡ một đóa hoa đào kia.” Nàng không vui, hỏi: “Giang sơn mỹ nhân, ngươi chọn bên nào?” Hắn tham lam đáp: “Cả hai.”