
Không Là Bè Bạn Bình Thường
Giới thiệu truyện
Tác giả: Thanh Nhĩ – Nguồn: Douban. Editor: Mỏng
Thể loại: Hiện đại, HE, sinh hoạt bình dân, chữa lành, nghề nghiệp nam nữ chính: luật sư.
Độ dài: 77 chương + 5 ngoại truyện.
Giới thiệu
Ngày hôm đó, một công ty luật tại thành phố lớn đã tổ chức cho các luật sư từ nông thôn tham gia vào hoạt động phổ biến pháp luật. Giang Hướng Hoài là một cộng sự của công ty lớn, trong khi đó, Chu Chức Trừng là luật sư phụ trách tại huyện. Thấy cô, một người đã động viên vỗ vai anh: “Chậc, quả báo tới rồi, bạn gái cũ của anh.”
*“Tại sao tốt nghiệp trường danh giá lại về huyện làm luật sư? Là đào binh hay vì lý tưởng pháp luật?”
Chu Chức Trừng không biết câu trả lời, cô chỉ hiểu rằng ở đâu có người dân, nơi đó pháp luật cần phải được phổ biến.
Cuộc sống ngoài những luật sư xuất sắc lao vào những tòa cao ốc trong thị trường tư bản cũng còn có những luật sư bình thường, sống giữa những nỗi đắng cay cùng những vụ việc đời thường của người dân.
Nhịp sống bình dân tràn đầy sức sống nơi phố phường cũng tuyệt vời không kém.
CẢNH BÁO:
Nam nữ chính đều là luật sư nhưng công việc của nữ chính gắn bó với quê hương, với người dân nơi đây. Mọi thứ được truyền đạt theo cách đơn giản, dễ hiểu nhất, không bao gồm các thuật ngữ chuyên ngành hay những vụ án đình đám; chỉ có những chuyện vụn vặt hàng ngày, những tranh chấp liên quan tới cuộc sống như con gà, con lợn, hay nợ nần... Nam chính không thể hiện sự tinh anh trong nghề ở nơi này. Anh trở về đây nhằm tìm lại chính mình và theo đuổi tình yêu của mình. Do đó, nếu bạn mong muốn tìm kiếm một câu chuyện đầy trí tuệ giữa nam và nữ chính, hay sự chuyên nghiệp học thuật, thì hãy dừng lại ở đây, vì nó không có trong câu chuyện này. Như được giới thiệu, chỉ có những chuyện vụn vặt, lông gà vỏ tỏi với nhịp sống bình dân phố phường mà thôi.
Ghi chú:
Xưng hô trong truyện được quyết định dựa trên quan điểm cá nhân. Cụ thể, nam chính luôn dùng anh – em khi xưng hô với nữ chính, vì khi cô còn nhỏ, anh là bạn của anh trai, lớn tuổi hơn nên xưng hô như vậy là tự nhiên. Sau khi lớn lên, dù trong những khoảnh khắc bên nhau hay sau khi chia tay, nam chính vẫn giữ xưng hô đó, bởi anh là người đã giúp lành lại những tổn thương. Nữ chính khi còn nhỏ tự nhiên gọi nam chính là anh và xưng em. Sau khi chia tay, khi gặp lại, cô tự xưng tôi, gọi anh, thể hiện sự chủ động và rõ ràng ranh giới với anh, nhằm bảo vệ bản thân khỏi tổn thương. Khi tình cảm thay đổi, cô sẽ tự điều chỉnh cảm xúc của mình.
Như vậy, đây không phải là sự không nhất quán hay bất hợp lý trong cách xưng hô. Mọi góp ý về xưng hô đều được hoan nghênh, nhưng không chắc mình sẽ sửa đổi. Mong mọi người thống nhất quan điểm này!