
Khói Phủ Lạc Dương
Giới thiệu truyện
Tác giả: Giai Vũ
Thể loại: đam mỹ, cổ đại, huấn văn, ngược...
Giới thiệu:
Trong bối cảnh Kiến An năm thứ nhất, Lạc Dương đã trở nên hoang tàn, không còn là cố đô tráng lệ trước kia. Hứa Xương, với tuổi trẻ ngông cuồng và kiêu hãnh, khắc ghi dấu ấn của thời gian. Chàng chỉ mong ước một ngày huynh đệ có thể hòa thuận, phụ tử yêu thương, để có thể phò tá đế vương xây dựng sự nghiệp vĩ đại, và nguyện vì sự thịnh trị của Đông Hán.
Đến mùa đông của Kiến An năm thứ mười ba, cảnh tượng Xích Bích trở nên một biển máu và đầy bi thương. Hứa Xương cảm thấy nỗi đau khi không thể cống hiến sức mình vào công cuộc vĩ đại. Chàng không muốn trở thành mặt trời đỏ, ôm trọn những hoài bão, cũng không muốn là ánh trăng sáng, thu về giấc mộng đêm dài.
Hoàng Sơ năm thứ nhất, tâm trí chàng nặng trĩu bởi nỗi niềm về Đông Chinh phú, Chinh Thục luận, nhưng lại cảm thấy bất lực khi không thể dùng chí khí của bản thân để lập nên công trạng, tựa như hoàng tước đơn độc bay lượn giữa cánh đồng vắng lặng.
Trong năm đầu của triều đại Hoàng Sơ, Hứa Xương cũng thường nhớ về Đồng Tước Đài phú, ôm ấp những mộng mơ xưa cũ của Lạc Dương.
“天地無窮極,(Thiên địa vô cùng cực)
陰陽轉相因.(Âm dương chuyển tương nhân)
人居一世間,(Nhân cư nhất thế gian)
忽若風吹塵.(Hốt nhược phong xuy trần.)
Trời đất vô cùng cực, Âm dương mãi đổi thay.
Người sống trong trời đất, Gấp như bụi gió bay.”
[Trích "Giới Lộ Hành" - Tào Thực]
Truyện được xây dựng dựa trên các nguồn sử liệu như Tam Quốc Chí, Nguỵ Thư, cùng với những nội dung chọn lọc từ một nguồn tài liệu chưa hoàn toàn chính xác như Tam Quốc diễn nghĩa và Nguỵ mạt truyện.