
Khiêm Vương Sát Phi
Giới thiệu truyện
Thể loại: xuyên không, sủng, 1+1 nam cường, nữ cường.
Editor: Dạ Thiên Băng, ღ Vy Vy ღ, Bạch và nhóm editor Minh Nguyệt Gia Trang.
Beta: Minh Nguyệt Tâm Vy – ღ Vy Vy ღ
Tại Tây Huyền quốc, trong gia đình thừa tướng, đại tiểu thư đã phải trải qua một cuộc đời đầy bi kịch: mẫu thân mất ngay khi nàng vừa chào đời, phụ thân lạnh nhạt, sống trong phủ với nhị phu nhân cùng nữ nhi, họ đã hợp sức bêu rếu và bôi nhọ danh tiếng của nàng, khiến nàng trở thành một cái tên nổi tiếng khắp kinh thành vì những lý do không mấy tốt đẹp. Ai cũng nói rằng nàng chỉ biết ăn chơi, sống buông trôi như một “sát tinh”. Nàng thực sự không hay biết rằng bản thân không còn là “nàng” nữa, mà giờ đây là một linh hồn trong trẻo nhưng lạnh lùng, chỉ mong sống như một u hồn tại nơi này.
Dẫu đã quyết định sống yên bình, mọi chuyện không như nàng mong muốn. Một cuộc phân tranh đã cuốn hút nàng vào giữa tâm bão, và nàng không thể đứng nhìn như một kẻ ngoài cuộc.
Hãy nhìn xem Sát phi với cơn giận dữ của mình đã chấn động nhân gian ra sao! Hắn, Khiêm vương của Tây Huyền quốc, vừa ôn nhu lại vừa phúc hắc, luôn dành mọi âu yếm cho nàng, tuyên bố: “Ta yêu nàng, cho nên, nàng cũng phải yêu ta, không ai có thể cướp đi nàng ra khỏi ta, nàng chỉ có thể ở ta trong lòng ta, để ta yêu, để ta sủng, vĩnh viễn sánh cùng thiên địa, sống chết không rời.”
Còn hắn – hoàng tử Nam Tương quốc, là một kẻ lạnh lùng kiêu ngạo, không hề ngần ngại thể hiện sự bá đạo của mình, nhưng cũng hy vọng nàng sẽ mãi ở bên cạnh: “Khinh nhi, theo ta đi, nàng nghĩ muốn cái gì ta đều có thể cho nàng!”
Hắn nữa, thái tử Đông Lâm quốc, với bản tính âm ngoan nhưng đầy khí phách, cũng yêu nàng theo cách riêng khiến nàng không thể hiểu thấu, và luôn nghĩ rằng quyền lực chính là tất cả: “Chỉ cần nàng ở bên ta, chỉ yêu ta, ta hứa cho nàng vị trí thái tử phi! Về sau chính là quốc gia chi mẫu, hai ta cùng chung giang sơn.”
Đoạn ngắn nhất: Một nữ tử mặc phấn y hỏi: “Tam vương phi yêu sư huynh sao?” Lời nói khiến mỗ nữ vốn đang ngái ngủ khẽ nhíu mày, ánh mắt thể hiện rõ nghi hoặc. Trong khi mọi người, cùng phấn y nữ tử, đổ dồn ánh nhìn lo lắng, nàng đáp: “Không có hắn, ta sẽ ngủ không được.”
“Cái gì???” Phấn y nữ tử kinh ngạc trố mắt, không biết đây là câu trả lời gì. Bên cạnh đó, tử y nam tử không thể nhịn được mà phá lên cười, ôm bụng chế nhạo người bạn bên cạnh.
Đoạn ngắn nhì: Mỗ nam ôm nữ tử trong lòng nhẹ nhàng hỏi: “Mèo con có hay không nhớ ta?” Giọng của mỗ nữ như ngái ngủ nhưng lại rất rõ ràng: “Ân! Có.” Mỗ nam vui mừng cười nói: “Kia có hay không giống ta giống nhau nhớ nàng? Nhớ nàng tim đập thình thịch, mỗi ngày ăn cơm, uống trà đều nghĩ đến nàng, muốn nhanh chút đến bên cạnh nàng?!”
Mỗ nữ đáp: “... Không có...” Mỗ nam mặt tối sầm, khi cảm xúc sắp bùng nổ, mỗ nữ ngồi dậy với đôi mắt mơ màng: “Ta muốn đi ngủ!” Mỗ nam sau khi nghe đứng hình nhìn nàng, nói một cách sủng nịch: “Ngươi a! Định ăn ta có phải hay không?!” Nữ tử, với đôi mắt lạnh nhạt bỗng dấy lên nụ cười khẽ, ngẩng lên nhìn hắn, khóe miệng hơi nhếch: “Chẳng lẽ ngươi không nghĩ làm cho ta ăn ngươi?”.
Mỗ nam ngạc nhiên, ngay lập tức cười, với biểu cảm tà tứ, gật đầu đồng ý, nhìn mỗ nữ đang nhíu mày: “Mèo con nói đúng! Nếu không phu nhân hiện tại liền ăn ta đi.”
......................................................................................................................
Đoạn ngắn tam: Phốc! Mũi tên nhọn cắm vào lòng ngực hắn, máu tuôn ra đỏ thẫm. Tất cả đều hoảng sợ, ánh mắt trân trân nhìn người bị thương, cảnh tượng đột ngột khiến họ không kịp phản ứng. Thanh nhã nữ tử phản ứng nhanh, lập tức che miệng vết thương của nam tử, phẫn nộ quát: “Chết tiệt, ngươi không biết ta sẽ không bị thương sao?!”
Nam tử, mặc dù chận đựng cơn đau từ vết thương, vẫn ôn nhu đáp: “Ta biết, nhưng ta không cho phép nàng bị thương tổn dù chỉ là một ít, chẳng sợ có một phần vạn cơ hội cũng không được, nàng, là ta thủ hộ!” Trong ánh mắt, sự kiên định và đáng tin hiện rõ.
Nữ tử trầm mặc, cố gắng kiềm chế mọi cảm xúc mạnh mẽ trong lòng, bình tĩnh giúp nam tử chữa thương...
Hai canh giờ sau, mọi người lại một lần nữa ngẩn ngơ trước cảnh hoang vắng thê lương. Nhìn nữ tử lạnh nhạt thanh nhã, ánh mắt nàng còn lộ ra sát khí khiến lòng họ lạnh toát. Nàng không phải là người để ai cũng có thể chạm đến! 'Sát' phi, xứng đáng là danh hiệu này!
[Bài này mang phong cách sủng văn, nam cường nữ cường, ấm áp ngọt ngào, một chọi một, không bên ngoài, không ngược thân ngược tâm!]