
Khế Ước Quân Hôn
Giới thiệu truyện
Thể loại: Hiện đại, Quân lữ cán bộ cao cấp hắc đạo, Ngược luyến sủng nịch. Lâm Tuyết thề rằng nếu không ở vào bước đường cùng, cô sẽ không bao giờ ủy khuất mà gả cho hắn – một người đàn ông đầy tự phụ, kiêu ngạo và có tính cách nhà binh, càn quấy đến mức ngấm vào từng thớ thịt của hắn.
“Cô, tới từ đâu thì mau trở lại chỗ đó, nhà tôi không chào đón cô!” Đây chính là câu nói đầu tiên mà họ đối diện nhau.
“Tôi, đã tới đây thì sẽ không tính chuyện rời đi! Nhưng anh yên tâm, người tôi muốn gả là anh trai anh, không phải anh.”
Việc phải bước vào một hợp đồng hôn nhân đã khiến cô trở thành một Thượng tá phu nhân nổi tiếng. Mặc dù đã thất thân nhưng điều đó đâu có gì đáng nói, vấn đề chỉ nằm ở việc cô đã yêu mà không có ý định làm điều đó. Thế mà không ngờ, lại vô tình đánh mất trái tim mình, giờ thì cô phải làm sao đây?
“Anh muốn làm gì? Chúng ta chỉ là vợ chồng trên hợp đồng!” Khi nhận thấy một con dã thú đang tiến tới gần mình với hơi thở đầy nguy hiểm, cô hoảng sợ nhắc nhở.
Hắn không chút do dự đã đẩy cô ngã xuống chiếc giường lớn mềm mại, với nụ cười lén lút: “Trên hợp đồng cũng đâu quy định anh không được hưởng quyền lợi của một người chồng.”
Hắn – Đoàn trưởng lục quân dã chiến Phi Ưng đoàn tại kinh đô quân môn quyền quý, đã vinh dự nhận quân hàm Thượng tá ở tuổi hai mươi bảy! Vị Thượng tá có thành tích huy hoàng trong truyền thuyết này cho rằng chiến công lớn nhất của mình chính là chinh phục được cô, và còn muốn mang cô về làm vợ!
Cô – nghe đồn đã bị vứt bỏ đến hơn hai lần! Danh dự, trong sạch đều bị tán gia bại sản, và gia tộc của cô cũng rơi vào cảnh khốn quẫn, trong khi vị hôn phu cũ không ngừng gây áp lực. Mỗi khi cô gặp phải khó khăn, hắn luôn xuất hiện đúng lúc, tựa như một thần hộ mệnh. Đây là sự trùng hợp? Là sự cố ý? Hay đơn giản chỉ là số phận đã sắp đặt?
“A!” Cô hét to, không thể kiềm chế nổi: “Lương Tuấn Đào, anh cầm tinh con chó sao? Cứ thích cắn người như vậy!”
Nam nhân độc ác không có việc gì làm liền coi việc cắn cô như một trò tiêu khiển thú vị. “Sai rồi, anh cầm tinh con hổ, chỉ thích ăn em.”
Nói xong, hắn hóa thân thành một con hổ đầy hung tợn lao vào con cừu nhỏ xinh đẹp kia. Ô hô ai tai! Cô lại bị hắn lột sạch da, nuốt trọn xương thịt, ngay cả cặn bã cũng không chừa lại!
Cô cầm tinh con dê, hắn cầm tinh con hổ, thầy bói từng nói rằng nếu họ ở bên nhau sẽ tương khắc. Thực tế, chẳng cần thầy bói nói cũng rõ ràng rằng cùng hắn sống chung chẳng khác gì câu “Dương nhập hổ khẩu” (dê vào miệng hổ) trong truyền thuyết.
Phúc hắc gặp lãnh tình, cuộc chiến nội tâm kịch liệt, tình cũ đấu tình mới, những cuộc chạm trán căng thẳng diễn ra liên miên, tạo nên một bức tranh khốc liệt và đầy thú vị về quân lữ!
***
Thượng tá yêu vợ vô đối nói với vợ mình: “Bà xã, có anh làm chỗ dựa em không cần sợ ai cả, sấm đánh hay đại họa cũng có anh thay em xử lý! Kẻ nào hỗn đản dám làm trái ý em, anh sẽ phế hắn! Ai không sợ chết dám khi dễ tổn thương em, anh sẽ cho hắn xuống địa ngục!”
***
Lời của người phàm: Lương Tuấn Đào: Cảnh giới cao nhất của yêu hẳn là một loại thói quen, quen cô tùy hứng làm nũng, quen cô cố tình gây sự, quen yêu cô yêu cả đường đi lối về!
Mạc Sở Hàn: Quý trọng lúc nào cũng chỉ hiểu được ở tiếc nuối sau này, tiếc nuối thế nào cũng không hiểu được sự quý trọng trước mắt.
Vân Thư Hoa: Trên thế giới, khoảng cách xa nhất không phải là yêu, không phải là hận, mà là người mình quen dần dần trở nên xa lạ.