
Khanh Mỵ Thiên Hạ
Giới thiệu truyện
Khanh Mỵ Thiên Hạ (Thánh nữ Tuyết Sơn)
Thể loại: Cổ đại, cung đấu, nữ cải nam trang, HE
Edit: Y Phong Beta: Doanh Sơ Tà, Y Phong Số chương: 113 chương
Nếu có cơ hội để làm lại cuộc đời, Vân Hề Hề sẽ chắc chắn không can thiệp vào việc giải cứu vị công chúa hòa thân đang bị bắt cóc. Không phải bởi vì nàng muốn cứu Công chúa, mà chính vì hành động ấy đã khiến nàng đắc tội với hai kẻ xấu số kia. Một trong số đó là Tả Hiền Vương - vị hôn phu của công chúa, và người còn lại là tình lang của nàng. Một kẻ hiểu lầm rằng Vân Hề Hề, với thân phận nữ cải nam trang, chính là người mà công chúa thương yêu. Kẻ còn lại thì tức tối vì nàng đã phá hỏng kế hoạch giải cứu công chúa của hắn. Một kẻ thì ngạo mạn và bá đạo, một kẻ lại tà mị và lạnh lùng. Vân Hề Hề chỉ là một người ngoài cuộc, nhưng dường như số phận đã buộc nàng phải nhanh chóng thoát khỏi vòng xoáy đen tối này. Thế nhưng, càng cố gắng rời xa, nàng lại càng lún sâu hơn vào những âm mưu phức tạp này.
Nàng là Tuyết Sơn Thánh Nữ. Người ta đồn rằng diện mạo của nàng xinh đẹp như hoa, tâm hồn thanh khiết như tuyết, và trang phục được tạo nên từ mây và băng. Nàng được mô tả là trong sáng như trăng, rực rỡ như ánh bình minh và lộng lẫy như hoa sen. Người ta còn nói nàng có võ công tuyệt thế, giống như Cửu Thiên Tiên Nữ hạ phàm. Nhưng thực ra, đó chỉ là những lời đồn thổi; nàng chỉ là một cô gái bình thường, đầy yêu thương và thù hận, nhân hậu và ôn hòa. Nàng mơ ước có một cuộc sống bình dị, không muốn dính dáng tới những căng thẳng trong giang hồ hay những mưu lược trong triều đình. Dù vậy, thiên mệnh đã gán cho nàng vai trò của Tuyết Sơn Thánh Nữ, khiến nàng không thể thoát khỏi số phận đã định.
Giang Nam mưa bụi mờ ảo, Biên ngoại Mạc Bắc hào hùng, cả hai cảnh sắc tuyệt mỹ đều dẫn dắt người chiêm ngưỡng vẻ đẹp kỳ lạ. Người đời tôn thờ Tuyết Sơn Thánh Nữ, nhưng không ngờ rằng nàng lại gặp phải hai kẻ oan nghiệt. Thánh nữ cũng phải bước chân vào thế giới phàm trần, nơi quá khứ đan xen với hiện tại, trách nhiệm bên cạnh dục vọng và những cuộc đấu tranh không ngừng. Vậy đâu mới là con đường dẫn đến chánh quả?