
Hủ Nữ Muôn Năm
Giới thiệu truyện
Số chương: 100 (bao gồm cả ngoại truyện)
Converter: Ngocquynh520
Editor: chenqiucao
Poster: Sunnie Phạm
Trên đường tăng ca trở về, Hùng Cách Cách đã vô tình đi ngang qua cổng một bệnh viện tâm thần và bắt gặp một chàng trai đẹp đang khỏa thân. Chàng trai này bám theo cô suốt hai con đường chỉ để hỏi một câu duy nhất: “Da tôi có trắng không?” Hùng Cách Cách cảm thấy vô cùng hoảng hốt. Cô nhìn thấy trai đẹp khỏa thân đưa tay ra phía sau, nhưng lại lầm tưởng rằng anh ta có ý định rút dao. Sợ hãi đến mức cúc hoa cũng co rúm, cô quát lên: “Anh muốn làm gì? Tôi có thể tay không đoạt dao đấy!”
Chàng trai khỏa thân đáp lại với giọng điệu giễu cợt: “Cô cảm thấy tôi có thể rút dao ra từ đâu chứ? Đúng là bệnh thần kinh!” Hùng Cách Cách thắc mắc về thế giới điên loạn này và tự hỏi ai mới là người thần kinh thực sự.
Là một hủ nữ chính hiệu, Hùng Cách Cách thường tìm cách trốn sau tóc mái để lén ngắm trai đẹp. Trong mắt cô, mọi người đều là công và thụ, không phân biệt giới tính. Cô còn nổi tiếng keo kiệt đến mức đã từng trộm cả cuộn giấy vệ sinh từ nhà vệ sinh nam, khiến tổng giám đốc phải dùng quần lót thay cho giấy vệ sinh.
Cô không biết xấu hổ khi cắn thần tượng của mình một cái, thậm chí còn dõng dạc bước vào nhà thần tượng và ở lại. Thần tượng và tổng giám đốc hóa ra lại là anh em ruột, trong khi chàng trai khỏa thân chính là chú của hai người. Một mớ quan hệ phức tạp với những khoảng cách mập mờ, liệu sẽ ra sao với tình huống này?
Chàng trai khỏa thân đã nói với cô: “Nửa thân trên của đàn ông là vẻ ngoài lịch thiệp nho nhã, còn nửa dưới mới là bản chất thật. Nửa thân trên của hắn ta có thể khen ngợi vẻ hiền lương thục đức của cô bao nhiêu thì nửa thân dưới lại đang muốn công thành đoạt đất. Cô không thể trông coi mãi được, thời gian thích hợp cũng phải mở kho đổ thóc cho sói ăn.”
Quyết định hào phóng, Hùng Cách Cách đã chọn cho mình một con sói ưng ý để “mở kho”. Tuy nhiên, khi tỉnh dậy vào sáng hôm sau, cô lại phát hiện mình đã cho nhầm sói ăn! “Oa oa… cuộc sống thật đúng là bi kịch, y như ảnh chân dung trong phim hoạt họa.”