
Hôn Nhẹ Nhóc Câm Của Tôi
Giới thiệu truyện
Giới thiệu: Tên gốc: Thân Thân Ngã Đích Tiểu Ách Ba (亲亲我的小哑巴). Tác giả: Tam Nguyệt Đồ Đằng (三月图腾). Editor: Duyệt Hề. Thị giác tác phẩm: Chủ thụ. Số chương: 110 chương. Thể loại: Đô thị tình duyên, tình hữu độc chung, hào môn thế gia, hôn luyến, ngọt văn. Nhân vật chính: Quan Tự, Tưởng Khinh Đường.
Văn án: Tưởng gia có một cô bé câm, mang tên Tưởng Khinh Đường. Khi Tưởng Khinh Đường chào đời, thầy xem mệnh đã dự đoán cho nàng một quẻ, nói rằng nàng chính là Thiên Sát Cô Tinh*, mang vận mệnh xấu, sẽ khắc cha khắc mẹ khắc chồng khắc con, suốt đời phải cô độc. Quả thật, cha mẹ nàng lần lượt qua đời, người ta đều gọi nàng là "sao chổi". Rồi một ngày, nàng gặp được Quan Tự. Ngay khi hai người chạm mặt, Quan Tự đã ôm chầm lấy nàng, cười dịu dàng thì thầm bên tai: “Em có muốn về nhà với chị không?”
Cái ôm ấm áp và mềm mại ấy khiến Tưởng Khinh Đường vùi đầu vào lòng cô, hai tay nắm chặt vạt áo của Quan Tự, không dám rời ra. “Em là… sao chổi, theo chị, chị sẽ gặp xui xẻo.” Tưởng Khinh Đường thì thào, đôi môi bậm lại, mắt nàng đỏ hoe. Quan Tự bất ngờ, ai cũng bảo nàng là người câm, nhưng nàng lại biết nói. Giọng nói của nàng thật sống động như tiếng chim sơn ca, đầy mềm mại và duyên dáng. Quan Tự ôm chặt nàng, cảm nhận thân thể nhỏ bé trong lòng đang run rẩy. Dù ngoài miệng nói lời cảnh cáo, nhưng tay cô vẫn nắm chặt quần áo của mình, không nỡ buông.
“Không sao.” Lòng Quan Tự trở nên mềm nhũn, môi đỏ kề bên tai Tưởng Khinh Đường, cô cười khẽ, nhẹ nhàng thì thầm: “Tôi mệnh cứng cỏi, chuyên trị những sao chổi nhỏ như em.” Hơi thở ấm áp của cô thổi vào vành tai Tưởng Khinh Đường, khiến khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng càng trở nên đỏ bừng, đành chôn sâu vào lòng Quan Tự, không dám ngẩng đầu, làm cho Quan Tự phải bật cười. Thế là cô ôm nàng về nhà…
Năm đó, Quan Tự khoảng hai mươi tuổi, gặp cô bé năm tuổi, nàng kéo ống quần cô, đôi mắt tròn xoe chớp chớp, ngẩng cao đầu mà nói: “Chị ơi, chị đẹp quá, lớn lên em muốn cưới chị.” Quan Tự khom người, đưa cho bé một cây kem vừa mua, cười tươi nói: “Được, chị chờ.” Cô bé cầm kem chạy đi, không còn bóng dáng, cũng không tìm thấy nữa. Ai ngờ rằng, mười lăm năm sau, cô bé ấy đã trở thành một cô gái, bất ngờ bị Quan Tự mang về nhà, xấu hổ đỏ mặt ghé vào bên tai cô, nhẹ nhàng cắn lỗ tai cô: “Nhìn đi, em đã nói em muốn cưới chị, nói được làm được.”
Người ta thường nói Quan Tự giống như một con hổ mặt cười, bề ngoài có vẻ hiền lành nhưng thực chất không cho ai dám vượt mặt. Trong một cuộc họp lớn, khi điện thoại của người nào đó rung lên một cách không đúng lúc, Quan Tự liền đen mặt: “Điện thoại của ai?” Giọng nói của cô lạnh lẽo như băng, cả hội trường đều im lặng, ai nấy đều run rẩy, nép đầu không dám thở. Sau nửa phút, thư ký dù có chút lúng túng, vẫn lên tiếng nhắc nhở: "Quan tổng, hình như là điện thoại của ngài..." Chỉ trong giây lát, từ khí thế tức giận, Quan Tự lập tức dịu lại, vừa nhìn thấy tên người gọi, nét mặt cô ngay lập tức trở nên ấm áp, chạy ra ngoài phòng họp trong khi vẫn đang nghe điện thoại, ánh mắt tràn đầy dịu dàng: “Tiểu Đường lại mơ thấy ác mộng? Đừng sợ đừng sợ…” Nhìn bóng dáng Quan Tự rời đi, có người nhỏ tiếng hỏi: “Đó là ai vậy?” Thư ký bình tĩnh đáp: “Vợ yêu mới cưới của Quan tổng.”
* Thiên Sát Cô Tinh: mệnh xấu, gây hại đến những người xung quanh mình.
Hướng dẫn đọc:
- CP: Quan Tự x Tưởng Khinh Đường.
- Bối cảnh đồng tính có thể kết hôn, hiện đại giả tưởng, cưới trước yêu sau, công sủng thụ, tiểu thuyết ngọt ngào.
- Công thụ cách nhau 15 tuổi, công lớn hơn.