
Hôn Nhân Mạnh Mẽ: Sếp Tha Cho Tôi Đi
Giới thiệu truyện
Thể loại: Quân nhân, hài, đô thị
Converter: ngocquynh520
Editor: rosely, Băng Châu, Gothickat, minhminh0607, Diễm Diễm
Giới thiệu:
Điều không may mắn nhất trên thế giới là gì? Liệu có phải là việc làm tú bà và bị bạn trai cho đội cái mũ xanh? Không phải! Thật đáng ghét, sao hắn lại không chê trách cô ngay từ đầu nhỉ? Cô đi uống rượu và bị bỏ thuốc, đêm đó lại ngây ngô qua đêm với đàn ông? Không! Đó chính là một anh chàng rất điển trai và lại mạnh mẽ nữa, cô cảm thấy cũng không thiệt thòi gì, nhưng mà trời ơi, đau đớn quá! Thật không thể tin được! Nhưng ai có thể nói cho cô biết hai trăm đồng kia trên đầu giường là chuyện quái gì? Dù cho anh có là chủ tịch Mao đi nữa, Mạnh Phục Linh vẫn không thể ngăn mình mà chửi thề: “Con mẹ nó!”
…………
Nếu như cô sớm biết rằng anh chính là quân khu trưởng có quyền lực lớn, mang quân hàm trung tướng, một nhân vật quyền quý bậc nhất thủ đô, cô chắc chắn sẽ không dám ở văn phòng trong quân khu mà đấm cho anh một cái. Nếu như đã biết điều này, cho dù bị làm nhục, chửi mắng, hay đánh đập, cô cũng sẽ cố mà nhịn. Nhưng ai biết được chứ?
Đường đường là quân khu trưởng, qua một đêm mà chỉ trả hai trăm đồng thì có lý gì?
………….
Anh cũng là một người đàn ông có gia thế hiển hách, vừa có tiếng vừa có miếng. Một mặt, anh dựa vào năng lực của bản thân mà trở thành nhân vật số một trong quân khu, như một bộ đội đặc chủng trong thần thoại. Mặt khác, anh là người điều hành của một tập đoàn xuyên quốc gia, một tay tạo dựng tiếng tăm lẫy lừng trong giới thương mại. Thế nhưng, khi gặp phải cô, một người phụ nữ bất hạnh và không còn giữ một chút lương tâm nào, mà lại dùng hai trăm đồng để qua đêm, anh cũng không biết phải làm sao.
“Anh có thể cho tôi biết, là quân khu trưởng của nước Trung Hoa, một sĩ quan cao cấp, tại sao ngủ với bản tiểu thư một đêm lại chỉ trả có hai trăm đồng hả?” Người đàn ông với gương mặt điển trai nhưng nay lại tối sầm đáp.
“Lúc đó tiền mặt mang theo trên người chỉ có bấy nhiêu.”
“Vậy sao không để séc?”
“Không mang theo.”
“…”
“Sao mà hỏi nhiều thế? Sớm biết thế cả hai trăm cũng không cho, đánh cho ngất đi, ai cũng không biết là ai.”
“Đồng Trác Khiêm, anh có biết xấu hổ không? Thật đáng tiếc cho một cái tên văn nhã như vậy.”
“Em không phải là tiểu thư sao?”
“Là má mì.”
“Làm má mì á?”
“Cứ cho là vậy đi.”
“Đường đường là con gái của trưởng ban hậu cần, lại đi làm má mì, trưởng phòng Mạnh không cho em cơm ăn à?”
“Đó là kiêm nhiệm.”
“…..”
Một buổi sáng bất ngờ, cha mẹ hai nhà giục giã hôn nhân, và có một vài điều không thể giải thích. Tóm lại, đây là câu chuyện về một người đàn ông điển trai, kiêu ngạo, tính cách khó chiều, bên cạnh là một người phụ nữ không thể dùng bất kỳ từ ngữ nào để miêu tả được.