
Hôn Hậu Lãnh Chiến
Giới thiệu truyện
Thể loại: Hiện đại, không phải 1vs 1, có đắng có ngọt
Converter & Editor: Umi
Độ dài: 167 chương
Đại tiểu thư Tôn gia, Tôn U Du, là người thừa kế vị trí tổng giám đốc. Vào ngày cô mười tám tuổi, cô trở về để dự hôn lễ của cha mình và đã tuyên chiến với ông bằng một vòng hoa. Thời điểm đến sinh nhật lần thứ mười tám, luật sư thông báo cho cô một tin chấn động: nếu không kết hôn, cô sẽ không thể lấy lại tài sản của Tôn thị từ tay cha. Lãnh Diệp, người chồng với thân phận thần bí, đã trở thành mục tiêu của cô. Để đòi lại tài sản và trả thù mẹ kế, cô đã lén lút trộm giấy chứng minh nhân dân của anh để đến cục dân chứng làm đăng ký kết hôn. Đã bảy năm trôi qua, cuộc hôn nhân của họ lạnh nhạt như hai người bạn, trong khi Lãnh Diệp bên ngoài lại thản nhiên ‘nạp thiếp’. Tôn U Du cũng không kém cạnh khi nuôi một tình nhân trẻ ngoài vòng tay anh mà cả hai đều không hề mảy may quan tâm đến nhau.
-----Đoạn ngắn một
Trong một căn phòng tối tăm, không khí lấp đầy hương vị xa hoa, Lãnh Diệp đứng dậy từ trên người Tôn U Du và ném cho cô một chiếc hộp trước khi thẳng thắn bước về phía phòng tắm. Tôn U Du nhìn chằm chằm vào chiếc hộp, trong khi đã biết rõ, vẫn cố chất vấn: "Thứ gì đây?" Lãnh Diệp quay lại, khóe miệng nhếch lên một nụ cười lạnh lùng, mang giọng điệu kiêu ngạo: “Tôn đại tiểu thư, không biết thuốc đó là gì sao?” “Uống thuốc, cô không có tư cách mang thai con của tôi.” "Hừ!" Tôn U Du thở hắt ra."Bổn tiểu thư cũng khinh thường mang thai cho loại người như anh.” Bất kể hoàn cảnh nào, Tôn U Du tuyệt đối sẽ không cúi đầu trước bất kỳ ai. Cô cầm mấy viên thuốc lên, nhét vào miệng, và sau đó buộc phải nhập viện do dùng thuốc quá liều.
-----Đoạn ngắn hai
“Lãnh tiên sinh, chúng ta thân thiết lắm sao?” Tôn U Du nhìn thấy quả táo đã bị Lãnh Diệp cướp đi, vừa mới gọt xong còn chưa kịp cắn miếng nào thì nó đã nằm trong tay anh. “Kết hôn đã được ba năm, cô nói thử xem?" Lãnh Diệp thỏa mãn tựa lưng vào ghế sofa, hai chân bắt chéo. “Anh hiểu tôi sao?” Tôn U Du lại hỏi. “Tôi có thể hiểu được thân thể của cô.” Lãnh Diệp đáp lại, sắc thái ẩn chứa nhiều ý nghĩa.
-----Đoạn ngắn ba
“Bạch Tuyết mang thai, chúng ta ly hôn.” Giọng nói của Lãnh Diệp lạnh như băng, tựa như từ Địa Ngục vọng về, tỏa ra khí lạnh như Satan. Đôi mắt Tôn U Du cũng trở nên lạnh lẽo, cô chăm chú nhìn anh, từng chữ một, rõ ràng: “Cô ta mang thai, chúng ta ly hôn, tôi đây mang thai, chúng ta nên như thế nào?” "Vận mệnh của dã chủng nên xuống địa ngục." Anh lạnh lùng, tàn nhẫn phát biểu câu nói đó. "Dã chủng sao? Ha ha ha ha!!!" Tôn U Du ánh mắt sững sờ nhìn chằm chằm vào anh, không thể tin nổi trước câu nói tàn nhẫn này mà bật cười. Họ đã bị trói buộc với nhau suốt bảy năm, và bảy năm của cuộc hôn nhân này kết thúc chỉ vì sự xuất hiện của Tiểu Tam mang thai. Trong bảy năm sống chung, có thật cô không để lại chút gì trong lòng anh? Chính cô đã tự làm mình đa tình.
***********
Rồi một ngày, anh hỏi cô: “Em có từng yêu anh không?” Cô mỉm cười, cảm giác đắng chát lan tỏa tận sâu trái tim, lạnh lùng nhìn anh và thờ ơ đáp: “Có, đã từng yêu.”