
Hoàng Hậu Mặt Dày Của Trẫm!
Giới thiệu truyện
Thể loại: ngôn tình, xuyên không, cổ đại, hài hước. Ngay từ thuở nhỏ, Hứa Thanh Thanh đã sống trong trại trẻ mồ côi sau khi bị mất cha mẹ. Đến nay đã 21 tuổi, cô luôn mơ ước có được một cuộc sống vui vẻ và hạnh phúc. Với tính cách hoạt bát, lanh lợi và một sở thích đặc biệt là chỉnh sửa người khác, Hứa Thanh Thanh tự hào với sự "mặt dày" của mình.
Âu Dương Vũ Hiên, hoàng thượng của Minh quốc, là một chàng trai chuẩn mực với vẻ đẹp lạnh lùng. Đăng quang hoàng đế từ năm 14 tuổi, vào năm 18 tuổi, dưới sự lãnh đạo của hắn, đế quốc đã vươn lên dẫn đầu trong số ba quốc gia. Mặc dù nhiều nữ nhân thầm thương trộm nhớ, hắn luôn giữ vẻ mặt băng giá và sở hữu tuyệt đỉnh võ công. Cuối cùng, trái tim băng giá ấy đã tan chảy dưới sự "vô tư" của một cô nương mặt dày hơn cả tường thành. Hãy cùng theo dõi câu chuyện tình yêu đầy hài hước giữa hai nhân vật: Hoàng thượng lạnh lùng và Hoàng hậu mặt dày!
Cuối cùng, nhờ một lần "tự sát" thành công, Hứa Thanh Thanh đã xuyên không vào thân xác của một hoàng hậu bị thất sủng, đối diện với nam chính đầy lạnh lùng. Từ đây, một chuyện tình dở khóc dở cười sẽ diễn ra, trong đó, đa phần nam chính trở thành "nạn nhân" của sự chỉnh sửa!
Lề: Thực ra, Hoàng Hậu Nương nương từng sở hữu một thân phận vô cùng bí ẩn. Lãnh đạo bởi thân phận này, Hứa Thanh Thanh đã bị cuốn vào những rắc rối không mong muốn. Về việc có một kết thúc hạnh phúc hay không, chỉ cần chờ đến chương cuối sẽ rõ!
____🌸Trích đoạn 🌸_____
Mỗ nam nào đó cực kì tức giận mắng té tát vào mỗ nữ còn đang tròn xoe mắt ăn điểm tâm sau khi đốt cả Hiền Hoa cung - "ngươi mau quỳ hai canh giờ ở đây cho trẫm!!!!"
Mỗ nữ nào đó bình tĩnh ăn hết cả dĩa điểm tâm rồi mới đứng dậy, cười gian xảo: - "làm hoàng đế thì giỏi lắm hả? To lắm hả? sao dám bắt *hoàng hậu* ta quỳ hở? Có to bằng con heo không mà nói hả?"
Mỗ nam tức giận đập bàn. - "trẫm bảo ngươi quỳ là vinh hạnh của ngươi! Sao ngươi dám nói trẫm là heo hả?"
- "vinh hạnh cái con khỉ nhà ngươi! Ta không dám nhận! Ngươi giỏi thì nhận đi! Hứ! Mà ta có nói ngươi là heo đâu! Ngươi tự nhận đấy chứ! Đồ heo!!!! Heo heo heo heo heo!!!!"
Mỗ nam nào đó hoàn toàn im lặng... thâm tâm bắt đầu tự an ủi... "ta là đại nhân... không nên chấp kẻ tiểu nhân..... ta là đại nhân... không nên chấp kẻ tiểu nhân... ta là......"
____🌸Trích đoạn 2🌸_____
Mỗ nữ cười lớn nhìn đống phi tần nhếch nhác bẩn thỉu đang lê lết dưới đất! Đây là thành quả của nàng đó! Ahihi! Đồ ngốc! Dám trêu nàng á? Hừ! Không có cửa! Vạn năm sau cũng đừng mơ có cửa!!!! Cả cửa sổ cũng đừng mơ có!!!
Mỗ nam gân xanh đầy trán khi nhìn thấy cảnh này. Hắn lo lắng nàng bị bắt nạt, chạy đến nơi này lại nhìn thấy như vậy!!! - "đường đường là một mẫu nghi thiên hạ! nàng làm thế này thì mặt mũi trẫm còn để ở đâu HẢ!!!!!!!?????"
Mỗ nữ nào đó cực kì lo lắng hét với đám thái giám nô tỳ. - "người đâu!!!! Mau kiếm mặt mũi cho hoàng thượng kìa!!! Hoàng thượng không biết để mặt mũi ở đâu rồi á!..."
Sau đó, mỗ nữ quay lại nhìn hắn, vẻ mặt cực kì ngây thơ.... nhưng ai biết dưới vẻ mặt ngây thơ ấy là con người gian xảo như thế nào chứ! - "mà Hoàng thượng nè! Là hoàng thượng mà sao trí nhớ kém vậy hở? Ngay cả mặt mình để ở đâu cũng hông nhớ là sao? Với lại mẫu nghi thiên hạ là gì vậy? Ăn ngon hông? Nè nè! Đưa ra cho ta xem i!"
Mỗ nam nào đó nghẹn lời.... tiếp tục công việc tự an ủi. "ta là đại nhân... không nên chấp kẻ tiểu nhân..... ta là đại nhân... không nên chấp kẻ tiểu nhân... ta là đại nhân............ khoan! Vì sao ta phải ngoan ngoãn như thế chứ!"
Mỗ nữ nhướn mày... - "Tối nay nằm dưới đất" - "............hự..."
Bánh bao--- đệ nhất thiên hạ lười --- (chú ý: Truyện rất nhàm, còn có rất không chân thực, ai không thích thì đừng đọc nga ~ ^^)