
Hoàng Hậu Lười Y Nhân
Giới thiệu truyện
“Tỷ nói ai thế?”
“Hạ Lan Tuyết, em trai đương kim hoàng thượng, Thiên triều đệ nhất soái ca, mệnh danh ‘Tiêu dao vương’.”
“Hắn có tiền không?”
“Đương nhiên có!”
“Vậy ta gả!”
Chỉ sau vài lời bàn luận, Y Nhân – nhị tiểu thư của Y gia đã đồng ý thay cho tỷ tỷ Y Lâm, một mĩ nữ nổi tiếng, lên kiệu hoa về làm vợ cho Tam vương gia Hạ Lan Tuyết. Y Nhân, một nữ họa sĩ xuyên không, không có cả tài năng lẫn nhan sắc nổi bật, chỉ ước ao sống một cuộc đời tự do, không phải bận tâm về điều gì, chỉ biết mơ mộng. Hạ Lan Tuyết, với vẻ ngoài khó ai sánh kịp, là một vị Vương gia nhưng lại chỉ chăm chăm vào việc ngâm thơ, uống rượu và tiêu xài du hí, trong khi gia đình có một chính phi và không biết bao nhiêu ái phi khác.
Ngày diễn ra hôn lễ, khi Hạ Lan Tuyết vén màn kiệu hoa, y đã nói: “Lần đầu tiên thấy nàng, nàng ngủ say như vậy, an ổn như vậy, khiến ta…”
“Thế nào?”
“Muốn đánh nàng!”
Tân nương ngồi ngủ gật trong kiệu hoa, không những ngáy mà còn chảy nước dãi (!), diện mạo thì lại không thể nào tương xứng với danh hiệu “Đệ nhất mỹ nữ”. Sau ngày đại hôn, như đúng kỳ vọng, Y Nhân bị thất sủng, trở thành “hạ đường phi” mà không ai chú ý đến, ngay cả tướng công cũng không thèm ngó ngàng. Nếu cuộc đời cứ trôi như vậy, Hạ Lan Tuyết sẽ tiếp tục sống nhàn rỗi còn Y Nhân sẽ chỉ đơn giản tận hưởng cuộc sống đơn độc trong mộng mơ…
———-***———-
Không ai biết rằng, một Y Nhân vừa lười biếng, vừa không ngại sự soi mói của đời thường, lại không sợ hãi quyền thế, sẵn sàng chặn đường đón dâu để bày tỏ tình cảm với người sắp trở thành phò mã. Có ai hay rằng, sau vẻ ngoài ăn chơi trụy lạc đó, Hạ Lan Tuyết thực chất là người tài trí vẹn toàn, lại chung tình với một người con gái đã sớm phụ bạc y để trở thành vợ của người khác – người khác ấy chính là đương kim hoàng thượng, ca ca của y? Y trân trọng sự dũng cảm của nàng, đặc biệt là sự thấu hiểu mà nàng dành cho y, còn nàng lại nói:
“Cây cao thì bóng cả, ngươi là cây cao, ta muốn núp dưới bóng của ngươi.”
“Chỉ cần cây ta không ngã, nhất định che cho nàng một đời.”
“Nếu cây ta ngã rồi, nàng hãy sớm tìm một cây cao khác để tránh đi, không mưa không gió mà sống yên ổn.”
“Ta đã chọn ngươi rồi!”
“Nếu ta không phải là đại thụ thì sao?”
“Ta sẽ thay ngươi bắt sâu, bón phân tưới nước, cho ngươi uống nắng trời đến khi thành đại thụ.”
Lời hứa ấy, nàng sẽ thực hiện đến cùng. Khi cái cây ấy tưởng chừng đã ngã, chỉ còn lại một mình nàng bên cạnh y, kiên định nói: “Ta sẽ không vứt bỏ ngươi.”
Vì, ngươi chính là cây của ta…