
Hoàng Hậu Bị Vứt Bỏ
Giới thiệu truyện
Tác giả: Minh Tinh
Thể loại: Ngôn Tình
Nguồn: DD
Editor: Trúc Nhan
Giới thiệu:
Hơi lạnh của chất lỏng trôi theo yết hầu vào dạ dày khiến cho nỗi u ám trong lòng Triệu Nguyên Thừa phần nào lắng dịu. Hắn khẽ lướt ngón tay qua những hoa văn tinh vi trên chiếc chén, rồi tự hỏi: “Thời gian trôi qua thật nhanh, đã một tháng, không biết tiểu du côn kia giờ ra sao?”
Như thể không chút lưu tâm khi nhắc lại, Lưu Phúc nhanh chóng hiểu ý, tiến gần và thì thầm: “Nếu nàng biết bệ hạ vẫn còn nhớ đến, trong lòng nhất định sẽ vui mừng vô cùng.”
Triệu Nguyên Thừa không mấy hào hứng, liếc Lưu Phúc một cái rồi đáp: “Trẫm khi nào nói trong lòng nhớ nàng?”
Lưu Phúc chỉ cười nhẹ, “Nô tài đã hầu hạ bên người nhiều năm, chẳng lẽ lại không hiểu sao? Nàng đã bị Hoàng thượng lạnh nhạt hơn một tháng, nô tài nghĩ, một tháng chịu phạt hẳn là đủ để nàng lĩnh hội bài học, nếu Hoàng thượng cho nàng một cơ hội sửa chữa, thì sau này nàng có thể sẽ suy nghĩ lại khi đứng trước mặt Hoàng thượng mà khóc lóc...”
“Tiểu du côn kia được trẫm nuông chiều, thật sự là thiếu giáo dục, e rằng không thể thay đổi.” Triệu Nguyên Thừa vẫn tiếp tục đùa nghịch với hoa văn trên chén.
Đắm chìm trong suy tư một hồi, hắn hỏi: “Bây giờ nàng thế nào rồi?”
Biết rằng Hoàng thượng đã nén chịu trong một tháng qua, Lưu Phúc không ngừng cập nhật thông tin về tình hình của Kỉ Khuynh Nhan. “Mặc dù ngôi vị Hoàng hậu của nàng bị tước đoạt, nhưng sức khỏe của nàng vẫn ổn, từ khi vào cung tới nay đều được phục vụ chu đáo. Nô tài e rằng ở lãnh cung sẽ không tốt cho nàng, nên đã sắp xếp để nàng ở lại trong Vong Ưu Cung. Trong một tháng qua, nàng chỉ đọc sách và luyện viết, luôn biểu hiện rất lịch sự.”
Nghe Lưu Phúc thông báo như vậy, Triệu Nguyên Thừa khẽ nheo mắt lại, hừ một tiếng: “Khen cho ngươi có can đảm thật lớn, chỉ là một Hoàng hậu bị phế mà ngươi còn dám cho nàng ở lại tẩm cung của Hoàng hậu, ngươi muốn mất đầu sao?”
Lưu Phúc quỳ xuống, đôi chân mềm nhũn run rẩy, “Nô tài tội đáng muôn chết, xin Hoàng thượng hãy trách phạt.”
Dù ngoài miệng nói vậy, nhưng trong lòng Lưu Phúc không hề lo sợ. Hắn biết Hoàng thượng chỉ giả vờ la hét, trong thâm tâm lại đang rất quan tâm đến Kỉ Khuynh Nhan, và Lưu Phúc tin rằng Hoàng thượng đang âm thầm khen ngợi mình.