
Hoàng Đình
Giới thiệu truyện
Tàng Thư Viện (Từ đầu => Q1C27), Bạch Ngọc Sách (còn lại)
Trường sinh, rốt cuộc ai có thể chống lại sự quyến rũ của nó? Rất nhiều thiên tài, nhân vật xuất sắc đã dành cả cuộc đời để tìm kiếm một cái được gọi là "thọ cùng trời đất", với mong mỏi vận dụng những bí ẩn của thiên nhiên mà họ hiểu biết để nghịch thiên. Tuy nhiêu, ngay cả những nỗ lực đó cũng chỉ đổi lại được vài trăm năm tồn tại trên thế gian mà thôi. Hay như có những người suốt đời chỉ tập trung vào việc thấu hiểu con người và thế giới, mong tìm thấy sự siêu thoát qua tâm hồn, và được tôn thờ như những đại hiền của nhân gian.
Tuy nhiên, bất kể con người là ai, dù họ đấu tranh ra sao thì vẫn chỉ là một hạt cát bé nhỏ giữa dòng chảy vô tận của thời gian, nháy mắt đã bị cuốn vào quên lãng. Ở nơi không gian kỳ lạ này, tồn tại đủ loại sinh linh. Nếu ngược dòng thời gian, trở về khi thiên địa còn đang hình thành, ta có thể nhận thấy mỗi sinh vật này đều từng trải qua những quá khứ huy hoàng. Những sự kiện và nhân vật trong quá khứ đã dần bị thời gian xói mòn, nhưng trong số đó, một vài câu chuyện và con người lại trở thành truyền thuyết, thần thoại.
Khi những truyền thuyết được nhân loại lưu truyền hội tụ lại một chỗ, chúng sẽ hóa thành một cơn sóng triều dâng trào lịch sử của thiên địa, bao la và mãnh liệt. Nếu trên chín tầng trời có Thiên đình thống trị các đấng tiên thần, trong đó có một tấm gương lớn chiếu rọi mọi nơi trên thế gian, thì trong gương hiện lên vô số hình ảnh của sinh linh trong thiên địa không ngừng đi lại. Đó chính là hình ảnh của họ từ lúc sinh ra cho tới khi qua đời, từ khi còn phàm tục cho đến lúc lừng lẫy khắp các vùng đất.
Nếu thật sự quan sát kỹ, có lẽ bạn sẽ nhận ra giữa những sinh linh huyền ảo kia có một ông lão đang đi khắp thiên địa, dấu chân của lão in đậm nơi mọi miền, bất kể đó là những ngọn núi hùng vĩ hay là những địa điểm hung hiểm. Bỗng một ngày, từ phía sau ông lão xuất hiện một đứa trẻ. Nó đã theo sau lão, dần dần lớn lên, và cuối cùng hai người dừng chân trong một tòa thành rồi chia tay. Ông lão vẫn như xưa, một mình lang thang khắp chốn thiên địa như đang tìm kiếm một điều gì đó. Còn đứa trẻ đã trưởng thành, giống như giọt nước hòa mình vào dòng sông lớn, có lẽ, thỉnh thoảng những sóng gió, bão bùng trong lịch sử cũng chính là do một giọt nước ấy gây nên...
--------------------------------------------
Đôi lời từ nhóm dịch: Tác giả Thân Vẫn Chỉ Tiêm có lẽ không còn xa lạ với những độc giả chuyên "cày" convert qua các bộ truyện Tiên hiệp cổ điển, mang hơi hướng mông lung, huyền ảo và xen lẫn chút bi thương, bí ẩn như Nhân Đạo Kỷ Nguyên, Bạch Cốt Đạo Cung, Chúng Diệu Chi Môn... Hoàng Đình cũng không nằm ngoại lệ, như một nơi tĩnh lặng để chúng ta suy ngẫm về tình cảm, hòa mình vào thiên địa.