
Hoài Niệm
Giới thiệu truyện
Tạ Gia Thụ - một người đàn ông vô cùng trẻ con, lém lỉnh, và đầy nhiệt huyết, nhưng cũng không kém phần bất thường. Phùng Nhất Nhất - một cô gái nhút nhát, luôn sống trong lo sợ về cái chết. Trước giờ, điều cô mong muốn chỉ là những ngày tháng bình yên. Trong những năm tháng rực rỡ nhất của tuổi trẻ, hai con người này đã tình cờ gặp nhau, cùng nhau hòa mình vào những điệu nhảy và ca hát, sống vô lo vô nghĩ.
Vào một đêm tối, Tạ Gia Thụ đã đưa Phùng Nhất Nhất lên núi để thưởng thức pháo hoa. Sau khi cõng cô xuống núi, anh đã thổ lộ lòng mình: “Đối với tôi, trên thế giới này chỉ phân ra làm hai loại người: Tuyệt đại đa số người tôi không thích, còn có rất ít người, vài người tôi thích, ví dụ như mẹ tôi, chị tôi... ví dụ như em... Phùng Nhất Nhất... tôi thích em.” Tuy nhiên, lần đầu tiên Phùng Nhất Nhất đã mạnh dạn phản bác lại anh và nói: “Tạ Gia Thụ, tôi không thích anh.”
Ở độ tuổi hai mươi lăm, Phùng Nhất Nhất đã quyết định rời bỏ Tạ Gia Thụ. Lời từ chối của cô đã khiến anh phải lên đường sang Mỹ. Dù họ chưa từng yêu nhau, nhưng những khoảnh khắc không phải tình yêu ấy lại là những ngày hạnh phúc nhất trong cuộc đời cô. Tạ Gia Thụ trở thành một kỷ niệm tươi đẹp, mãnh liệt nhưng cũng đầy rối ren và không an toàn trong cuộc sống của cô. Cô thực sự sợ Tạ Gia Thụ, nhưng cũng không hiểu lý do cho đến khi anh sang Mỹ; suốt ba năm dài đằng đẵng, cô luôn nhớ anh đến quặn lòng. Cuối cùng, một ngày kia, cô đã hiểu: Cô sợ rằng anh không hạnh phúc, và rằng giữa hai người sẽ có kẻ không vui.
Ba năm sau, Tạ Gia Thụ trở về quê hương, nay đã trở thành một người đàn ông trưởng thành, chững chạc như cô từng mong đợi: “Anh đã trở thành loại người mà anh từng ghét nhất, chỉ bởi vì em thích.” Anh trở về bên cô. Còn cô, với tất cả dũng khí còn lại, đã thốt lên: “Tạ Gia Thụ! Em không sợ anh đâu! Bất kể anh muốn làm gì, tổn thương em hay yêu em đậm sâu, anh cứ việc nhào tới.” Thế nhưng, khi đã tiêu tốn hết dũng khí, Phùng Nhất Nhất của năm hai mươi tám tuổi lại một lần nữa từ bỏ Tạ Gia Thụ để tìm kiếm cuộc sống bình yên cho riêng mình...