
Hoa Tàn Rồi, Có Nở Lại Được Không?
Giới thiệu truyện
Tên: Hoa tàn rồi, có nở lại được không? (Quyển đầu của Tam Trường hệ liệt)
Thể loại: Trùng sinh, cổ đại, trạch đấu, sủng, HE
Tiểu Vũ sinh ra trong gia đình danh giá, là đại tiểu thư của phù thừa tướng, nơi có cha mẹ đều xuất thân quyền quý. Tuy nhiên, cuộc sống của nàng gặp phải biến cố khi Tam đệ đệ xuất hiện. Không lâu sau, bi kịch ập đến khi đệ đệ nàng đột ngột biến mất. Câu hỏi hiện lên trong lòng nàng: “Mẫu thân của ta vì sao lại bị đánh? Phụ thân, tại sao người không cứu người?” Nỗi đau mất mát, sự hoang mang khi nhìn thấy mẫu thân bị bạo hành, cùng những giọt lệ của tuổi thơ làm Tiểu Vũ phải sống trong tủi nhục. Chỉ mới năm tuổi, nàng đã phải chứng kiến mẫu thân qua đời, và từ đó trải nghiệm những nỗi đau không thể chữa lành trong tâm hồn. Đến tuổi mười sáu, nàng bị gả vào nhà Thượng thư, nơi mà cuộc sống trở thành cơn ác mộng với sự ghẻ lạnh từ chồng, sự hành hạ từ mẹ chồng và sự chèn ép không ngừng từ em dâu. Hai năm sống trong tuyệt vọng, nàng cuối cùng bị đẩy vào kĩ viện, nơi mà cuộc sống trở nên bẩn thỉu và nhục nhã.
Trong lúc cuộc đời lâm vào bế tắc, Tiểu Vũ bất ngờ gặp lại Nhị vương gia Mộ Trường Nguyên, người nàng yêu thương từ thuở bé. Từ đây, nàng bắt đầu một hành trình đầy khó khăn, trải qua nhiều đau đớn để cuối cùng chấp nhận số phận làm Nhị vương phi và quyết tâm trả thù những kẻ đã hãm hại mình. Khi mọi thứ dường như đang đi vào quỹ đạo, Trường Nguyên trở thành Thái tử, và nàng lại bị phát hiện thân phận. Để bảo vệ nàng, Trường Nguyên bị phế bỏ và mang trong mình kịch độc; cuối cùng, nàng chỉ còn lại sự đau đớn và quyết định tự vẫn.
....
***Tỉnh lại. Là một buổi sáng của năm năm về trước...
“Trường Nguyên, trùng sinh kiếp này, ta sẽ dùng cả tính mạng để bảo vệ cho chàng!”***
Trích đoạn:
...Tiểu Vũ còn định nói thêm điều gì thì Mộ Trường Nguyên đã đứng dậy, tiến về phía gốc cây đào gần đó. Hắn nhẹ nhàng nhún chân và với tay bẻ một cành hoa đào nở rực rỡ nhất mà hắn nhìn thấy. Sau đó, hắn cầm cành hoa đào đưa cho Tiểu Vũ. “Tặng cho muội, sau này, đợi đến lúc muội gả đến đây... mùa xuân nào cũng có thể ngắm hoa đào.” Tiểu Vũ tiếp nhận cành đào, nhưng đồng thời có phần nghi ngờ: “Muội có nói muội sẽ gả đến đây à?” Mộ Trường Nguyên vẫn giữ khuôn mặt điềm tĩnh, tiếp tục: “Là gả đến Cẩn Ngọc Cung, mà Cẩn Ngọc Cung tới đây cũng không xa lắm.” Tiểu Vũ vẫn chưa hiểu, nghiêng đầu hỏi: “Cẩn Ngọc Cung?” Hắn khoanh tay và nói: “Ừ, dễ hiểu một chút thì là...” Tiểu Vũ nghi ngờ nheo nheo đôi mắt tròn xoe: “Là?” “Gả cho ta.” Tiểu Vũ ngây ngốc: “...”
“Trường Nguyên, nếu muội làm chuyện có lỗi với huynh, huynh có giận muội không?” Trường Nguyên gối đầu lên đùi nàng một lát, dường như đã hơi buồn ngủ, hắn khẽ ngáp một cái rồi lười biếng đáp: “Giận chứ, phải giận chứ.” Nàng khẽ rút tay ra khỏi mái tóc hắn, chầm chậm vuốt nhẹ cho chúng nằm yên, rồi đặt tay lên vai hắn, vỗ nhịp đều đều. Giọng nói nàng lúc này có vẻ mềm mại hơn, cũng hơi buồn ngủ: “Huynh ngủ một lát đi, một chút nữa muội gọi huynh dậy.” “Ừm.” Hắn không nghịch tay nàng nữa, ngoan ngoãn xoay người ôm lấy eo nàng, giống như một con mèo lớn lười biếng tìm chỗ ấm áp để ngủ một giấc ngon lành. Cảm giác thật yên bình và ấm áp. “Cả đời này ta chẳng cầu gì, chỉ hy vọng ‘Nhất thế quân an’....”
“Trường Nguyên, muội cho rằng ở bên huynh không phải lựa chọn đúng đắn.” Đôi mày kiếm của hắn có phần cau lại, giọng nói tràn đầy ý nguy hiểm: “Thứ nhất, muội đang đánh trống lảng. Thứ hai, muội nói không phải lựa chọn đúng đắn là có ý gì?” Nàng rất nghiêm túc dùng ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào mắt hắn: “Muội cảm thấy, ở bên cạnh huynh sớm muộn cũng sẽ bị sắc đẹp của huynh làm mù mắt!” Trường Nguyên khẽ giật giật khóe môi: “...” “Thật mà, huynh xem, huynh quá tỏa sáng rồi!” Hắn im lặng từ chối cho ý kiến... Hy vọng mọi người có thể tiếp tục ủng hộ và hãy tin vào sự trở lại tích cực và hoàn thiện hơn của Wyn sau một năm vừa qua.