
Hoa Kính
Giới thiệu truyện
Thành Lâm An, tại ngõ Thiên Thủy, có một cửa hàng hoa mang tên Hoa Kính. Chủ nhân của Hoa Kính là một nữ tử trẻ trung trong bộ bạch y, với mái tóc dài đen như mực, gương mặt thanh thoát nhợt nhạt, và đôi tròng mắt đen thẳm. Một nốt ruồi mỹ nhân màu đỏ tươi nằm nơi khóe mắt trái của nàng, giống như giọt lệ xót xa lặng lẽ rơi xuống. Bên trong không gian của Hoa Kính, hương thơm nồng nàn luôn ngập tràn, hòa quyện từ hương hoa mạn đà đến những bông hồng đã tàn úa, cùng mùi kỳ hoa dị thảo, tạo nên cảm giác như lạc vào một giấc mộng. Mỗi nữ tử tới nơi đây thường mang trong mình tâm trạng u uất, họ đại diện cho những số phận bi thương và đều mua cho mình một chậu hoa, như cách để mua lấy sự sống và hy vọng tìm kiếm hạnh phúc.
Đôi lời của tác giả: Tên gọi Hoa Kính được lấy từ các cuốn sách làm vườn từ thời Thanh. Vì hoàn cảnh gia đình từ thuở bé, tôi đã luôn đam mê với việc làm vườn, để viết nên câu chuyện này, tôi đã nghiên cứu rất nhiều sách cùng thể loại và thực hiện nhiều thí nghiệm tại khu vườn sau nhà mình. Từ việc đọc quá nhiều sách về thực vật, tôi dần bị cuốn hút bởi những loài hoa kì lạ, và cảm nhận được rằng những đặc tính của chúng cũng như các tầng lớp người trong xã hội. Ý tưởng này đã được ấp ủ từ lâu, cho đến năm 2003 tôi mới có động lực bắt tay viết và quyết định dùng tên của các loại hoa để đặt cho mỗi chương, với ý nghĩa tượng trưng cho tính cách của từng nhân vật.
Nhân vật chính trong câu chuyện là Bạch Loa, chủ nhân của Hoa Kính, một nữ tử bí hiểm và xinh đẹp. Dường như hoa và phái đẹp, mưu sát cùng độc dược, là những chủ đề luôn hấp dẫn. Tôi không quá quan tâm đến quy tắc nên câu chuyện không được viết theo cách thông thường của thể loại tiểu thuyết điều tra. Hơn nữa, ảnh hưởng từ thể loại truyền kỳ đời Đường khiến tôi ngày càng đi xa ý định ban đầu và câu chuyện dần biến thành một tiểu thuyết tình cảm.
Những mẩu truyện trong sách rất phong phú, chủ đề đa dạng, từ ngôn tình, võ hiệp, huyền ảo cho đến thần ma… miễn là có khả năng thể hiện chủ đề đều được khai thác. Không giấu giếm gì, cấu trúc câu chuyện xoay quanh một “cửa hàng hoa chuyên môn ám sát”, mà Bạch Loa chính là sợi chỉ xuyên suốt liên kết các câu chuyện lại với nhau. Mỗi câu chuyện độc lập, có kết cấu và chủ đề riêng biệt.
Hãy thử tưởng tượng, những người con gái ở thời kỳ cổ đại, trong hoàn cảnh bị áp bức như vậy, họ sẽ phải kiên cường và tự lập đến mức nào? Nếu coi “hoa” cũng là một cách gọi khác cho nữ giới, thì đây chính là một tác phẩm tiểu thuyết về nữ giới, kể lại những số phận của họ và hành trình đấu tranh gian khổ.
Thương Nguyệt