
Hoa Hồng Nơi Đồng Hoang - Chuối Xanh Nè Cưng
Giới thiệu truyện
Ca sĩ tuyến 18, với nét dịu dàng của mặt trời nhỏ – cún bự cứng đầu – và mỹ nhân tóc dài tiểu công. Câu chuyện xoay quanh một tâm hồn bị rối loạn lưỡng cực, có thân phận bi thảm và là một nhà văn nhạy cảm, cùng thỏ con chán đời thụ. Đó chính là Ngụy Nam Tô và Bắc Niệm.
“Trên mảnh đất cằn cõi của tôi, em là đóa hồng cuối cùng.”
Tôi là Bắc Niệm, 26 tuổi, người đang phải chiến đấu với căn bệnh hưng trầm cảm. Trước khi quyết định nhảy sông để chấm dứt đau khổ, tôi từng là một giáo viên dạy Ngữ văn Tiểu học. Thật không may, tôi đã được cứu, và khi mở mắt ra một lần nữa…
“Ngụy Nam Tô, hồng đậu mọc chốn 'Nam', xuân đưa gió ấm chén Đồ 'Tô'.”
“Anh đương nhiên không phải kẻ hèn nhát. Niệm Niệm, anh là dũng sĩ của em, hoa hồng nhỏ của em.”
Xin lỗi, thần chết Thanatos, nhưng tôi không muốn đến thăm ông nữa.
Cuối cùng, tôi đã tìm thấy —— Flora của mình, đóa hồng mà tôi yêu, và cũng yêu tôi.
“Tôi là một người tuyệt vọng, là một lời nói chẳng có tiếng vang, từng mất đi mọi thứ, rồi lại có được tất cả. Sợi dây cuối cùng, buộc lấy khát khao cuối của tôi nơi người. Trên mảnh đất cằn cõi của tôi, người là đoá hồng cuối cùng.”
- -- (Quyển sách này được kể lại qua lời tường thuật của Niệm Niệm, là câu chuyện của Bắc Niệm, cũng là câu chuyện của hàng ngàn, hàng vạn người giống như Bắc Niệm.)