
Hiệu Ứng Cánh Bướm - Thị Chanh
Giới thiệu truyện
Chiều hôm đó, khi ánh đèn bắt đầu loé lên ở đường phố Luân Đôn, một cô gái mặc chiếc váy trắng tinh khôi, đi đôi giày múa ba lê với thiết kế đế bằng và cổ cao, lướt qua mọi ánh nhìn với vẻ đẹp thanh nhã như một nàng thiên nga. Giữa những giọt mưa phùn lất phất, cô nhẹ nhàng nâng gót chân và bắt đầu múa. Chiếc váy cô xoay nhẹ nhàng theo từng bước chân, quyến rũ và thanh thoát như hình ảnh thiên nga trắng. Hai cánh tay của cô vươn ra giữa không trung, xoay tròn cho đến khi chạm phải chiếc dù của một chàng trai. Chàng trai đó nhẹ nhàng lau những giọt nước mưa lấp lánh trên mái tóc cô.
Hạ Tĩnh Sinh ngồi trong chiếc xe tối tăm, mọi khung cảnh bên ngoài khá mờ mịt, nhưng ánh mắt anh vẫn dán chặt vào cô gái, ngón tay dài của anh thò ra khỏi cửa sổ, chạm vào những giọt mưa lạnh lẽo. Gặp lại lần nữa, ở nhà hát lớn, dưới ánh đèn rực rỡ, thiên nga trắng đang nhảy múa trên sân khấu, chỉ có một mình anh ngồi dưới khán đài. Trong hậu trường, tại một phòng ngập tràn hoa hồng, Hạ Tĩnh Sinh trong bộ vest lịch lãm, ánh mắt u ám của anh khóa chặt trên người cô, anh cất tiếng bằng tiếng phổ thông nhằm làm cô vui lòng: “Cô Thẩm, tôi thích em.”
Thẩm Tường Ý run rẩy từ chối: “Anh Hạ, tôi đã có bạn trai…” Anh chỉ nhẹ nhàng mỉm cười, giữ vẻ lịch sự: “Không sao.” Về sau, tại một biệt thự xa hoa trên đỉnh núi Hồng Kông, trong một đêm mưa ẩm ướt, Hạ Tĩnh Sinh ôm cô gái đi vào giấc ngủ, nhẹ nhàng lau đi những giọt nước mắt chưa khô trên má cô. Khuôn mặt anh mờ mờ dưới ánh sáng dịu nhẹ, ánh mắt vẫn cháy bỏng như ngọn lửa. Anh đã từng nói: “Không sao.”
—Thiên nga trắng cần phải tỏa sáng giữa những đóa hoa hồng. Hạ Tĩnh Sinh tỉ mỉ tạo dựng một chiếc lồng cho Thẩm Tường Ý, nhưng không ngờ rằng sẽ có một ngày, chính anh mới là người bị giam hãm bên trong đó. Hiệu ứng cánh bướm mà anh đem đến cho cô, cuối cùng đã quay trở lại đâm vào chính bản thân anh.