
Hệ Thống Nuôi Dưỡng Thái Tử
Giới thiệu truyện
Thể loại: Xuyên không, hệ thống, cổ đại.
Nàng là người sở hữu một hệ thống xuyên không hùng mạnh, với khả năng quyết định sinh tử của những người chơi. Tất cả diễn biến đều diễn ra theo ý muốn của nàng. Tuy nhiên, điều mà nàng không ngờ đến là hệ thống quyền năng ấy lại có một lỗi không hề nhỏ, dẫn đến việc nàng phải ký kết một giao kèo với người chơi. Mẫu thân của hắn từng tham gia trò chơi này, đã xuyên không trở thành một nhân vật trong chính tiểu thuyết của mình. Sau khi hoàn thành nhiệm vụ cuối, cô ta dường như có ý định trả thù nàng, nhờ vào lỗi trong hệ thống để buộc nàng vào giao kèo. và hắn chính là người chơi mới tiếp theo trong vở kịch xuyên không mà nàng đã sắp đặt. Nàng đã nhìn thấy hắn từ khi còn nhỏ, cho đến lúc hắn trưởng thành trở thành một thiếu niên tuấn tú. Đến lúc này, nàng không thể ngờ rằng, thiếu niên mà nàng đã chăm sóc từ bé lại là một con sói trong bộ dạng cừu, đang chờ thời cơ để tấn công nàng.
Trích đoạn 1:
Tiểu hài tử mới chào đời, nằm chơi đùa bên nôi, bỗng nhiên bị tiếng nói vang lên làm cho giật mình. “Này này, tiểu hài tử, chúc mừng ngươi đã trở thành người chơi tiếp theo của bản hệ thống ta.” Vừa nghe xong, đứa bé đã òa khóc, khiến nàng lúng túng không biết làm sao. Những cung nhân xung quanh không thể nghe thấy tiếng nó khóc, do nàng đã thiết lập cấm chế ở cửa. Hệ thống thở dài rồi hiện ra trước mặt tiểu hài tử, ân cần vỗ về: “Ngoan nào, ngoan nào, hài tử ngốc, ta sẽ không làm hại ngươi đâu.” Đứa trẻ nàng ôm trong tay bỗng ngừng khóc, đôi mắt tròn xoe lóe ánh nhìn về phía nàng. Có phải hình dáng biến thân của nàng rất xấu đến nỗi dọa tiểu hài tử sợ hãi? Trong khi nàng đang hoang mang, đứa trẻ lại dụi đầu vào ngực nàng, phát ra những âm thanh ngây ngô. Nàng nhẹ nhàng thở ra, cắn nhẹ vào má phúng phính của nó: “Đúng là mềm mại thật, tương lai nhất định sẽ rất xinh đẹp. Yên tâm rằng ta sẽ nuôi ngươi thành Thái tử uy mãnh nhất của Tề quốc.” Không biết đứa trẻ này có hiểu lời nàng nói hay không, nhưng với cú cắn nhẹ này, nó không khóc mà chỉ nhe hàm răng chưa mọc, cười khanh khách, tiếp tục dụi đầu vào người nàng như đang xin lòng tốt. Nàng mỉm cười, vui vẻ chơi đùa với tiểu hài tử trong tay mình.
Trích đoạn 2:
Thiếu niên khoác trên mình bộ trường sam màu trắng, nho nhã thưởng trà trong lương đình bên cạnh ao sen. Lương đình được sưởi ấm bằng nhiều lò than, những màn rèm dày được treo xung quanh, chỉ để khoảng trống phía trước cho người bên trong có thể thưởng ngoạn cảnh vật bên ngoài. Ao sen đã tàn, chẳng còn gì để ngắm, nhưng hắn vẫn ngồi đó, giữa tiết trời lạnh giá của mùa đông. Trước mặt hắn là một ấm trà nóng mới pha, hơi ấm tỏa ra giúp hắn cảm thấy dễ chịu hơn chút ít. Tuy nhiên, sự khó chịu nơi cổ họng khiến hắn bật ho, tiếng ho lại rất nhẹ, nếu không chú ý kỹ sẽ khó nhận ra. Nhưng một người đã để ý, trước mặt hắn, một thiếu nữ xinh đẹp hiện ra. Nàng cau mày tức giận, nhanh chóng tiến đến bên hắn, bàn tay mảnh mai vỗ nhẹ sau lưng: “Ngươi không cần mạng của mình nữa sao? Trời lạnh như vậy, sao lại cố ngồi đây ngắm cảnh? Nếu muốn nhìn sen thì cũng phải chờ đến mùa chứ?” Với nhịp vỗ nhẹ nhàng, cơn ho của hắn dần lắng xuống, khuôn mặt hắn trắng bệch, trông hết sức yếu ớt. Khóe môi hắn nở nụ cười nhạt: “Chẳng phải ta đã hứa với nàng, sẽ vẽ tặng nàng một bức tranh sao? Nàng từng nói thích nhất là cảnh mặt hồ mùa đông mà.” Nàng trợn mắt nhìn hắn: “Đó chỉ là câu nói đùa thôi, không phải là nhiệm vụ ngươi cần hoàn thành đâu. Mau quay về đi, nếu không ngươi sẽ bệnh nặng hơn đấy!” Hắn lắc đầu, cầm cây bút cán ngọc bên cạnh, chấm vào mực rồi bắt đầu vẽ lên tờ giấy trước mặt: “Mài mực cho ta đi!” Nàng không thể thuyết phục hay cưỡng chế hắn được. Sức khỏe của hắn đã kém, nàng không thể mạnh tay như với những người chơi khác. Đành phải ngồi bên cạnh mài mực, thỉnh thoảng lại thêm than vào lò và pha trà cho hắn. Nàng không biết rằng, khi nàng ân cần làm mọi việc cho hắn, một tia nham hiểm lóe lên trong đáy mắt hắn. Nàng phải thuộc về hắn, ngay từ đầu đã là của hắn và mãi mãi như vậy.
Trích đoạn 3:
Hắn phá hỏng nhiệm vụ cuối cùng, tự tay đâm vào tim mình một nhát, những giọt máu đỏ đã hằn lên trong đôi mắt hắn. Hắn mở to mắt nhìn nàng, thấy nước mắt của nàng thấm ướt áo hắn, hòa cùng máu của hắn, nàng hỏi: “Thiên Vũ, tại sao ngươi lại làm thế chứ? Tại sao tự làm mình bị thương như vậy?” Hắn nở một nụ cười, khóe môi nhếch lên thành một đường cong tuyệt đẹp: “Dù có chết, ta cũng không muốn nàng phải hận ta. Chẳng phải nàng yêu thích tự do nhất sao? Ta sẽ trả lại tự do cho nàng!” Nàng câm lặng nhìn hắn tắt thở trong vòng tay mình, ràng buộc cuối cùng với hệ thống xuyên không đã bị phá vỡ, nàng có được tự do mà mình luôn mong muốn. Nhưng mọi thứ giờ đây đều không còn quan trọng, thiên hạ của nàng, tất cả mọi thứ của nàng đều đã chết trong vòng tay nàng. “Không đâu, Thiên Vũ, nhất định ta sẽ không để ngươi chết đâu, nhất định.” Nàng cúi xuống hôn lên trán lạnh giá của hắn, ánh sáng chói lọi bao trùm cả hai, ấm áp như mặt trời tỏa sáng. Chẳng mấy chốc ánh sáng rực rỡ còn lấn át cả ngọn lửa đang cháy xung quanh, mọi người đều kinh ngạc nhìn nàng. Không ai hay biết chuyện gì đang diễn ra, cho đến khi ánh sáng vụt tắt. Tại nơi đó, chỉ còn lại một mình hắn, hơi thở đã mất lại bình ổn hơn bao giờ hết, còn nàng thì sao? Có phải đã biến mất như bông tuyết, vừa chạm mặt đất đã tan biến không?