
Hãy Cứu Em
Giới thiệu truyện
Sau những ngày cuối tuần tràn ngập hạnh phúc bên Sam, một bác sĩ nhi khoa người Mỹ tài năng và đầy lòng nhân ái, Juliette buộc phải trở về Pháp. Không lâu sau khi chiếc máy bay chở cô cất cánh, nó đã bất ngờ nổ tung… Đau thương và tuyệt vọng, Sam trở về mà không hề biết rằng sự kiện bi thảm ấy chỉ là khúc dạo đầu cho câu chuyện tình yêu giữa họ—một mối tình tưởng chừng thoáng qua, nhưng lại sâu sắc, bền bỉ và đầy thử thách. Hãy cứu em như một khúc tình ca dịu dàng, không chỉ tôn vinh tình yêu chân thành giữa hai người mà còn ngợi ca những mối quan hệ đầy lòng vị tha và nhân ái giữa con người. Với phong cách nhẹ nhàng, từng câu chữ giống như những tâm tình thủ thỉ mà vẫn rất cuốn hút và hồi hộp, Guillaume Musso dẫn dắt độc giả qua những bất ngờ liên tiếp, từ cảm xúc này đến cảm xúc khác, dẫn dắt con người trở về với những giá trị nhân văn cao cả và không ngừng hy vọng, xây dựng một cuộc sống tốt đẹp hơn.
“…. Trong suốt một năm qua, anh đã đến đây mỗi tuần một lần, bao giờ cũng vào buổi sáng trước khi tới bệnh viện làm việc. Đó đã trở thành một nghi lễ khó lòng từ bỏ. Cách duy nhất để được ở bên cô ấy một chút…” Sam mở thanh chắn ngang bằng gang—thứ mà thông thường chỉ có bảo vệ mới có quyền làm—rồi bật hệ thống đèn chiếu sáng và di chuyển qua các lối đi.
Đó là một nghĩa trang rộng lớn với nhiều thung lũng, tựa như một công viên yên bình. Vào mùa hè, rất nhiều người đến đây để đi dạo, tận hưởng vẻ đẹp của cây cối và những con đường rợp bóng mát. Tuy nhiên, sáng nay, không hề có tiếng chim hót hay động tĩnh nào khuấy đảo không gian tĩnh lặng nơi đây, ngoại trừ những bông tuyết lặng lẽ rơi từng lớp. Sau khi đi được khoảng ba trăm mét, Sam dừng lại trước ngôi mộ của vợ mình.
Tuyết đã phủ kín hoàn toàn bề mặt tấm bia đá granit màu hồng. Sam dùng tay áo măng tô phủi lớp tuyết, để hiện ra dòng chữ: Federica Galloway (1974 – 2004). Giờ đây, cô đang yên nghỉ trong vòng tay bình yên của Chúa. Cạnh đó là một bức ảnh đen trắng của một người phụ nữ ba mươi tuổi, với mái tóc đen búi tròn và ánh mắt không nhìn về ống kính, dường như không thể nắm bắt được.
“Chào em,” anh nói một cách dịu dàng, “Sáng nay lạnh quá, phải không?” Một năm đã trôi qua kể từ ngày Federica ra đi, nhưng Sam vẫn tiếp tục trò chuyện với cô như thể cô đang còn sống. Tuy nhiên, Sam Galloway không phải là người cuồng tín. Anh không tin vào sự tồn tại của Chúa hay cái gọi là cuộc sống sau cái chết. Nói đúng hơn, anh chỉ tin vào y học. Là một bác sĩ nhi khoa xuất sắc, Sam luôn được mọi người công nhận vì lòng nhân ái đối với bệnh nhân của mình. Dù còn khá trẻ, anh đã có nhiều bài viết được đăng trên các tạp chí y khoa, và ngay khi tốt nghiệp khóa đào tạo chủ nhiệm khoa, nhiều bệnh viện danh tiếng đã mời gọi anh.
Sam chuyên về lĩnh vực tâm thần học, tập trung vào việc phục hồi những tổn thương tinh thần nghiêm trọng mà trẻ em phải đối mặt—bệnh tật, bạo hành, hiếp dâm, hay sự mất mát người thân. Tuy thành công trong việc giúp đỡ bệnh nhân vượt qua nỗi đau và tìm lại sự tự chủ, nhưng dường như Sam không thể áp dụng những lời khuyên mà anh thường dành cho họ cho chính bản thân mình. Thực tế, anh đã hoàn toàn suy sụp trước sự ra đi của vợ anh cách đây một năm….