![Hạnh Phúc Tự Nắm Bắt [Fanfic Hoa Dĩnh]](/images/covers/hanh-phuc-tu-nam-bat-fanfic-hoa-dinh_cover.jpg)
Hạnh Phúc Tự Nắm Bắt [Fanfic Hoa Dĩnh]
Giới thiệu truyện
Cuộc sống sẽ như thế nào nếu những người xung quanh không đem lại cảm xúc? Con người phải làm gì khi những khoảnh khắc hạnh phúc trở nên quá ngắn ngủi? Những niềm vui và hạnh phúc chính là gia vị cho cuộc sống. Có người từng nói rằng, chúng ta cảm thấy bất hạnh bởi khi được sống trong điều tốt đẹp mà không nhận thức được đó là phúc. Và nếu không gặp được cô, có lẽ anh đã không được trải nghiệm cảm giác hạnh phúc ấy. Hạnh phúc đến từ việc cô gọi anh một tiếng "sư phụ". Hạnh phúc chính là khi cô tựa vào lòng anh mà thiếp đi. Hạnh phúc đơn giản chỉ là sự hiện diện của nhau trong cuộc đời.
Hai người họ, mặc dù đó là cuộc gặp gỡ do sắp đặt, nhưng chính sự sắp đặt ấy lại là một loại duyên phận. Duyên là khi giữa muôn vàn người, trái tim anh chỉ mở ra bởi một nụ cười của cô. Duyên cũng chính là khi giữa vô số người, anh chỉ yêu một mình cô. Đối với Kiến Hoa và Lệ Dĩnh, hạnh phúc là điều mà họ vẫn chưa thể nắm bắt. Nhưng nếu cứ đứng yên, hạnh phúc sẽ mãi mãi không xuất hiện. Nó không tự đến, nhưng cũng không bao giờ trốn chạy khỏi bất kỳ ai. Hạnh phúc chỉ dành cho những ai biết quý trọng và phải tự mình nắm bắt.