
Hạnh Phúc Khi Có Anh
Giới thiệu truyện
Thể loại: Hiện đại, sủng, HE
Giang hồ thường đồn rằng, để chứng kiến sự thay đổi biểu cảm của băng sơn đại nhân họ Cố, có lẽ chỉ có cách lên trời. Một người bạn bất ngờ thốt lên: "Ai bảo, chỉ cần tiểu mĩ nhân của hắn xuất hiện trước mặt, gương mặt lạnh lùng đó sẽ không tránh khỏi một lần bộc lộ. Lúc đó, chắc chắn anh chàng đẹp trai này sẽ khỏa thân 50% khiến bao người thèm thuồng, hứ...."
Thư ký khéo léo nở nụ cười gian xảo: "Chẳng cần phải lên trời, xếp hàng từng người một, 500k một lần chị đây sẽ tiết lộ cho biết... hố hố.”
Một nhóm bạn A, B, C… đập bàn phẫn nộ, cười hả hê la lớn: "An An đâu rồi, xuất hiện ngay, tụi chị muốn xem body của Tề thiếu, cưng phải hy sinh vì nghĩa lớn một lần đi, cả chị em mình cùng xem, không lỗ vốn!"
Rồi bỗng dưng, vị đại Thần nào đó xuất hiện: "Muốn An An làm gì hử?" Bước chân quyền lực ma sát một cách lạnh lẽo trên sàn nhà, đôi mắt bạc lạnh lùng quét một vòng về đám ồn ào trước mặt. Một cơn gió lạnh bỗng tuôn trào, khiến mọi người như giật mình như bị sét đánh, da dẻ run rẩy, không hẹn mà gặp, ánh mắt mọi người hướng về tác giả với vẻ oán trách: "Sao lại bảo rằng nhân vật chính không xuất hiện, để tụi này mới dám nói những điều này sau lưng?" (Ta vô tội, Người ta là nam chính đó mấy chị :(:( .Amen!)
"Khỏa thân à, 500k à? Rẻ vậy sao, cùng xem body... dạo này mọi người rảnh rỗi ghê nhỉ." Âm thanh lạnh lùng vang lên, như tiếng tử thần bên tai. Không hẹn, họ cùng đồng thanh: "Haha, nghe nhầm, nghe nhầm thôi mà." Và rồi tiếng kêu gào thảm thiết vang lên khi tất cả nhớ đến hình bóng nhỏ ở đằng xa: "An An ơi, Đại thần về kìa, tụi chị/anh no rồi, không ăn ké nữa đâu, tạm biệt nhé!" Mỗi người xách dép chạy vội mà không kịp mang theo.
(Lay hồn mấy thánh) Một người nào đó khi trông thấy bóng dáng quen thuộc lập tức thay đổi 360 độ, nở nụ cười ấm áp như làn gió xuân sáng sớm, vòng tay ôm bóng dáng nhỏ nhắn vào lòng, hôn nhẹ lên mái tóc: "Nhớ anh không?" Âm thanh của anh vang lên, khiến mọi nỗi nhớ nhung của cô tan biến, cô nở nụ cười ngọt ngào, ôm anh thật chặt và đáp: "Nhớ, Nhớ rất nhiều."