
Hạnh Lâm Thê
Giới thiệu truyện
Thể loại: Xuyên không
Nhân vật chính: Tô Tương Lê, Kì Triệu Hoà
Độ dài: khoảng 20 chương.
Bản convert: Meoconlunar – tangthuvien
Editor + Beta: Ụt Ác Từ Pé
Nàng đã nghĩ rằng việc gặp được hắn chính là một trong những điều may mắn nhất trong hành trình xuyên không của mình. Kì Triệu Hoà không chỉ đẹp trai và thanh nhã mà còn là người có tấm lòng nhân hậu, luôn biết quan tâm và chăm sóc cho những người xung quanh – chính hắn là người chủ động kết thân với nàng. Trong một thế giới hoàn toàn xa lạ, nàng không có bất kỳ ai bên cạnh, chỉ có hắn, người không bận tâm đến việc nàng sử dụng “từ ngữ kiếp trước” dù có nhiều điều hắn không thể hiểu.
Khi chị nàng chuẩn bị xuất giá, nỗi đau lòng của nàng đã được hắn an ủi, và tình cảm chân thành đó đã làm ấm áp trái tim nàng. Nàng đã dần dần dựa dẫm vào hắn, và từ đó, nàng khao khát tìm hiểu mọi điều về hắn, không còn xem hắn chỉ là một người bạn đơn thuần. Nỗi cô đơn và lạc lõng khi không thấy hắn hiện diện khiến nàng nhớ nhung, nhưng mỗi lần hắn ghé thăm, nàng lại cảm thấy vui sướng vô cùng. Dù đã sống qua hai kiếp, đây là lần đầu tiên nàng cảm nhận được mùi vị của tương tư. Ngay cả ông trời cũng không muốn nàng cô đơn hơn nữa.
Tuy nhiên, ông trời lại ban cho nàng một tin sét đánh – người tốt bụng như hắn lại bị mọi người trong giang hồ gọi là ma đầu? Nàng không thể nào tin nổi! Nhất định có một sự hiểu lầm nào đó trong chuyện này! Nhưng xem ra, nàng thật sự kém trong việc nhìn người, nếu không thì làm sao hắn có thể giấu giếm thân phận của mình lâu như vậy, và còn mang đến cho nàng không ít phiền toái?
Chú thích tên chuyện “Hạnh Lâm Thê”: Từ “hạnh lâm” ở đây được giải thích từ một câu chuyện có thật. Trong thời kỳ Tam Quốc, Đổng Phụng ở Lô Sơn nổi tiếng với nghề y. Mỗi khi chữa khỏi cho ai, ông không lấy tiền, chỉ yêu cầu người đó trồng từ một đến năm cây hạnh trong vườn. Chẳng bao lâu, vườn của Đổng Phụng đã nở rộ hàng cây hạnh, trông chẳng khác gì một khu rừng rậm, và người ta đã gọi đó là rừng hạnh của tiên ông họ Đổng (Đổng tiên hạnh lâm). Từ đó, chữ ‘hạnh lâm’ được dùng để ca ngợi những thầy thuốc tài giỏi.
Rừng hạnh: Hán văn là “hạnh lâm”. Cây hạnh là loại cây cao lớn, có cành dài, lá rộng hình tròn và nhọn ở đầu. Hoa nở vào mùa Xuân nhưng chậm hơn hoa mai, có sắc trắng hồng đẹp mắt và lớn hơn hoa mai. Khi chín, trái hạnh tròn và có màu vàng nhẹ, mang vị chua.