
Hàn Môn Trạng Nguyên
Giới thiệu truyện
Nhóm dịch Nghĩa Hiệp - gauthichdocsach
Hắn không khỏi tự hỏi rằng liệu trên đời có ai xui xẻo như mình không? Ba mươi năm đã trôi qua, nhưng vẻ đẹp thanh niên vẫn không chút hồng nhan nào để ý, tất cả chỉ vì hắn là một thanh niên "vô sản" theo đúng nghĩa đen: không có nhà, không xe cộ, không tài khoản tiết kiệm; à, hắn có sổ tiết kiệm, nhưng số dư chỉ là một con số không tròn trĩnh. Tất cả những gì hắn sở hữu chỉ là một vài món đồ cũ kỹ từ thời "khủng long" mà hắn tích lũy bằng tiền của mình. Ngoài bằng Tiến sĩ và chức vụ Giáo sư khảo cổ học, mọi thứ vẫn chỉ là tay trắng hoàn toàn, cuộc sống tẻ nhạt chưa kịp “khai hoa” của hắn bỗng dưng kết thúc trong một chuyến khai quật mộ cổ... Hay nói chính xác hơn, đó là một khởi đầu mới vì lẽ... hắn đã xuyên việt!
Trên đời này có người nào xui xẻo như hắn không? Trong khi người khác “bay về” quá khứ thì trở thành tướng quân, vương gia, hoàng đế, hoặc chí ít cũng là chưởng môn nhân, tiên nhân, thì hắn lại hóa thân thành một linh hồn cô đơn lang thang giữa vũ trụ, cuối cùng lại “đáp” vào thân thể của một thằng nhóc miệng còn hôi sữa, hơn nữa lại là một thằng bé quê mùa, sống ở nơi hẻo lánh, đến chim chóc cũng không muốn bay tới. Thế nhưng, một điều duy nhất hắn cảm thấy may mắn trong kiếp này là hắn có cha mẹ yêu thương.
Quá khứ không khiến hắn quá kinh ngạc, bởi lẽ với một kho tàng kiến thức phong phú trong mình, mặc dù không thể tạo nên những điều lẫy lừng, hắn vẫn đủ khả năng để thích ứng và sống thỏa thuê ở thế giới này. Duy chỉ có điều khiến hắn rầu rĩ là gia đình Thẩm mà hắn “tái sinh” vào là một dòng họ thư hương sa sút, cực kỳ cổ hủ và nổi bật là sự nghèo khó. Trong nhà, chi trưởng là người được thiên vị nhất và chi út cùng cha hắn là những người phải chịu thiệt thòi nhất. Tất cả tài sản và ưu ái đều dồn hết vào chi trưởng, nên gia đình hắn muốn có chút lợi lộc cũng không được.
Dù hắn có thiên phú đến đâu thì cũng cần phải học hành cơ bản, nếu không sẽ bị coi như là yêu quái và rơi vào cảnh sống khổ sở. Vấn đề là gia đình không có tiền cho hắn đi học, mà có cũng chẳng đến phiên hắn. Ngay cả mẹ hắn cũng khuyên rằng tốt nhất nên an phận làm một “người nông dân”, tuy dầm mưa dãi nắng nhưng cũng đủ sống qua ngày. Nhưng không! Dù có thế nào cũng phải tìm cách kiếm tiền để đi học, không ai cho thì hắn tự nỗ lực, vì chỉ có học mới có cơ hội để phát triển. Gia đình còn thiếu thốn trăm bề, nên hắn quyết tâm bắt tay vào việc kiếm tiền. Mục tiêu đầu tiên là phải kiếm tiền cho hắn được đi học vỡ lòng và cho cha mẹ được sống no ấm. Sau đó, hắn muốn giành được giải Nguyên để cha mẹ có thể tự hào, cho bà tổ mẫu đại đương gia và các thúc bá thẩm thẩm phải nhìn hắn bằng con mắt khác, rằng hắn không phải hạng tầm thường chỉ vì là chi út.
Nếu các bạn độc giả đã chán ngán với những trận chiến đẫm máu, những câu chuyện giang hồ, hãy đến với Hàn Môn Trạng Nguyên, để cùng thưởng thức hành trình “trèo thang” của Thẩm Khê, một thằng nhóc nông dân từ đáy xã hội hướng đến đỉnh cao. Hãy xem cậu làm thế nào để mang đến một làn gió mới cho thế giới giải trí của triều đại nhà Minh, và dĩ nhiên, không thiếu những câu chuyện phong lưu bên những bóng hồng ở đủ mọi lứa tuổi của chàng trai.